°¨¨°º°¨¨°(_.•´­™†omoeda™`•._)°¨¨°º°¨¨°


Chào mừng bạn đến với Tomoeda. Chúc bạn một ngày tốt lành...bạn chưa đăng nhập hoặc đăng kí? hãy đăng nhập hoặc đăng kí ngay để hưởng các quyền lợi của một cư dân thành phố

°¨¨°º°¨¨°(_.•´­™†omoeda™`•._)°¨¨°º°¨¨°


 
IndexIndex  PortalPortal  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Top posters
Sky (1024)
 
Blue (632)
 
pinpin_1910 (567)
 
Kagamine_Rin (521)
 
Akane Misaki (425)
 
Blue Ocean (345)
 
iceprincess_tsubasa (104)
 
Angel Sakura Cullen (96)
 
Jaja (93)
 
lão già (68)
 
Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
Nhà spam số 2 Blue Ocean Thu Feb 11, 2016 1:22 pm
Bạn làm gì 100 năm trước Hatsune Miku Sat May 25, 2013 9:02 pm
độ trẻ con của bạn nanami_98 Tue May 21, 2013 8:55 am
Khi 12 sao nữ diễn kịch Công chúa ngủ trong rừng nanami_98 Tue May 21, 2013 8:47 am
mặt trăng& Bạn peboo Sun Apr 21, 2013 8:38 pm
Cảm nhận về truyện của clamp peboo Sun Apr 21, 2013 8:16 pm
Tên kiếp sau của bạn peboo Wed Apr 17, 2013 9:45 pm
Bàn đăng kí chức vụ Baby_chan Sat Nov 03, 2012 6:15 pm
Tuyển mod đợt 1 cho forum Baby_chan Sat Nov 03, 2012 5:47 pm
Nơi đăng kí nhóm Baby_chan Sat Nov 03, 2012 2:13 pm
Đóng góp box cho forum Blue Sat Aug 11, 2012 12:51 pm
Nick yahoo nói gì về bạn ? hongha_camau. Wed Jul 25, 2012 4:11 pm
sức mạnh tiềm ẩn của bạn Sherry Sakura Sun Jun 24, 2012 8:43 pm
Trắc nghiệm vui Sherry Sakura Sun Jun 24, 2012 8:39 pm
[Hoàng đạo] Lời cầu nguyện và 12 cung Hoàng đạo Sherry Sakura Sun Jun 24, 2012 8:29 pm
Bảng chú ý
Phần thưởng dành cho new members - Nơi đăng kí nhóm - Rank của 4rum - Bàn đăng kí chức vụ - Hỗ trợ money - Quy định 4rum - EXP 4rum - SPECIAL SHOP
Chatbox

ShoutMix chat widget
L-music
From: Blue------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------- To: All member---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------- Thông điệp: ''không có gì là bất tử... tớ thầm chúc cho bạn luôn hạnh phúc và vui vẻ... chúc mọi người có một tuần học tập thật tốt và luôn vui vẻ ^^''

Share|

[my blog]My life~

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8  Next
Tác giảThông điệp
Blue

—»President

—»President




Join date : 17/08/2011
Đến từ : Vương quốc gió
Tổng số bài gửi : 632

Bài gửiTiêu đề: [my blog]My life~ Thu Oct 20, 2011 7:50 am

First topic message reminder :

Trái tim hoàn hảo



Có một chàng thanh niên đứng giữa thị trấn và tuyên bố mình có trái tim đẹp nhất vì chẳng hề có tì vết hay rạng nứt nào. Đám đông điều đồng ý đó là trái tim đẹp nhất mà họ từng thấy. Bỗng một cụ già xuất hiện và nói:" Trái tim của anh không đẹp bằng trái tim tôi!". Chàng trai cùng đám đông ngắm nhìn trái tim của cụ. Nó đang đập mạnh mẻ nhưng đã đầy những vết sẹo. Có những phần của tim đã bị lấy ra và những mảnh tim khác được đắp vào nhung không vừa khít nên tạo ra một bề mặt sần sùi, lởm chởm; có cả những đường rãnh khuyết vào mà không hề có mảnh tim nào trám thay thế. Chàng trai cưòi nói :" Chắc là cụ nói đùa ! Trái tim của tôi hoàn hảo, còn trái tim của cụ chỉ là những mảnh chắp vá đầy sẹo và vết cắt. "
- Mỗi vết cắt trong tim tôi tượng trưng cho một nguời mà tôi yêu, không chỉ là những cô gái mà còn là cha mẹ , anh chị , bạn bè... Tôi xé một mẩu tim mình trao cho họ, thường thì họ cũng sẽ trao lại một mẩu tim của họ để tôi đắp vào nơi vừa xé ra. Thế nhưng những mẩu tim chẳng hoàn toàn giống nhau, mẩu tim của cha mẹ trao cho tôi lớn hơn mẩu tim tôi trao lại họ, ngược lại với mẩu tim của tôi va con cái tôi. Không bằng nhau nên chúng tạo ra những vết sần sùi mà tôi luôn yêu mến vì chúnh nhắc nhở đến tình yêu mà tôi đã chia sẻ. Thỉng thoảng tôi trao mẩu tim của mình nhưng không hề được nhận lại gì, chúnh tạo nên những vết khuyết. Tình yêu đôi lúc không cần sự đền đáp qua lại. Dù những vết khuyết đó thật đau đớn nhưng tôi vẫn luôn hy vọng mộtngày nào đó họ sẽ trao lại cho tôi mẩu tim của họ, lấp đầy khoản trống mà tôi luôn chờ đợi.
Chàng trai đứng yêu với giọt nước mắt lăn trên má. Anh bước tới, xé một mẩu từ trái tim hoàn hảo của mình và trao cho cụ già. Cụ già cũng xé một mẩu từ trái tim đầy vết tích của cụ trao cho chàng trai. Chúng vừa nhưng không hoàn toàn khớp nhau, tạo nên một đường lởm chởm trên trái tim chàng trai. Trái tim của anh không còn hoàn hảo nhưng lại đẹp hơn bao giờ hết vì tình yêu của cụ già đã chảy trong tim anh...


Chữ ký của Blue



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên

Tác giảThông điệp
Blue

—»President

—»President




Join date : 17/08/2011
Đến từ : Vương quốc gió
Tổng số bài gửi : 632

Bài gửiTiêu đề: Re: [my blog]My life~ Thu Oct 20, 2011 8:26 am

3. Hận cũ hóa giải, nhưng quá khứ không bao giờ trở lại!

Trừ những lúc ấm áp khi nghĩ đến đứa bé trong bụng, còn với chồng, trái tim tôi lạnh giá như băng, không ăn bất cứ thứ gì anh mua, không cần ở anh bất cứ món quà gì, không nói chuyện với anh.

Bắt đầu từ lúc ký vào tờ giấy kia, hôn nhân cũng như tình yêu đã biến mất khỏi đời tôi. Có hôm chồng tôi thử quay về phòng ngủ, anh vào, tôi ra phòng khách, anh chỉ còn cách quay về ngủ ở phòng mẹ.
Trong đêm thâu, đôi khi từ phòng anh vẳng tới tiếng rên khe khẽ, tôi im lặng mặc kệ. Đây là trò anh thường bày ra, ngày xưa chỉ cần tôi giận anh, anh sẽ giả vờ đau đầu, tôi sẽ lo lắng chạy đến, ngoan ngoãn đầu hàng chồng, quan tâm xem anh bị làm sao, anh sẽ vươn một tay ra tóm lấy tôi cười ha hả. Anh đã quên rồi, tôi lo lắng là bởi tôi yêu anh, còn bây giờ, giữa chúng tôi còn lại gì đâu?

Chồng tôi dùng những tiếng rên ngắt quãng để đón ngày đứa bé chào đời. Dường như ngày nào anh cũng mua gì đó cho con, các đồ dùng của trẻ sơ sinh, đồ dùng của trẻ em, ngay cả sách thiếu nhi, từng bọc từng bọc, sắp chất đầy gian phòng anh.

Tôi biết chồng tôi dùng cách đó để cảm động tôi, nhưng tôi không còn cảm thấy gì nữa. Anh đành giam mình trong phòng, gõ máy tính “lạch cà lạch cạch”, có lẽ anh đang yêu đương trên mạng, nhưng việc đó đối với tôi không có ý nghĩa gì.

Đêm cuối mùa xuân, cơn đau bụng dữ dội khiến tôi gào lên, chồng tôi nhảy bổ sang, như thể anh chưa hề thay quần áo đi ngủ, vì đang chờ đón giây phút này tới. Anh cõng tôi chạy xuống nhà, bắt xe, suốt dọc đường nắm chặt bàn tay tôi, liên tục lau mồ hôi trên trán tôi.

Đến bệnh viện, anh lại cõng tôi chạy vào phòng phụ sản. Nằm trên cái lưng gầy guộc và ấm áp, một ý nghĩ hiện ra trong đầu tôi: “Cả cuộc đời này, còn ai có thể yêu tôi như anh nữa không?”.

Anh đẩy cửa phòng phụ sản, nhìn theo tôi đi vào, tôi cố nén cơn đau nhìn lại anh một cái nhìn ấm áp. Từ phòng đẻ ra, chồng tôi nhìn tôi và đứa bé, anh cười mắt rưng rưng. Tôi vuốt bàn tay anh. Chồng tôi nhìn tôi, mỉm cười, rồi, anh chậm rãi và mệt mỏi ngã dụi xuống. Tôi gào tên anh… Chồng tôi mỉm cười, nhưng không thể mở được đôi mắt mệt mỏi…

Tôi đã tưởng có những giọt nước mắt tôi không thể nào chảy vì chồng nữa, nhưng sự thực lại khác, chưa bao giờ có nỗi đau đớn mạnh mẽ thế xé nát thân thể tôi.

Bác sĩ nói, phát hiện chồng tôi ung thư gan đã vào giai đoạn cuối cùng, anh gắng gượng cho đến giờ kể cũng đã là kỳ tích. Tôi hỏi bác sĩ phát hiện ung thư khi nào? Bác sĩ nói năm tháng trước, rồi an ủi tôi: “Phải chuẩn bị hậu sự đi!”.

Tôi mặc kệ sự can ngăn của y tá, về nhà, vào phòng chồng tôi bật máy tính, tim tôi phút chốc bị bóp nghẹt. Bệnh ung thư gan của chồng tôi đã phát hiện từ năm tháng trước, những tiếng rên rỉ của anh là thật, vậy mà tôi nghĩ đó là…

Có hai trăm nghìn chữ trong máy tính, là lời dặn dò chồng tôi gửi lại cho con chúng tôi: “Con ạ, vì con, bố đã kiên trì, phải chờ được đến lúc nhìn thấy con bố mới được gục ngã, đó là khao khát lớn nhất của bố… Bố biết, cả cuộc đời con sẽ có rất nhiều niềm vui hoặc gặp nhiều thử thách, giá như bố được đi cùng con suốt cả chặng đường con trưởng thành, thì vui sướng biết bao, nhưng bố không thể.

Bố viết lại trên máy tính, viết những vấn đề mà con có thể sẽ gặp phải trong đời, bao giờ con gặp phải những khó khăn đó, con có thể tham khảo ý kiến của bố…

Con ơi, viết xong hơn 200 nghìn chữ, bố cảm thấy như đã đi cùng con cả một đoạn đời con lớn. Thật đấy, bố rất mừng. Con phải yêu mẹ con, mẹ rất khổ, mẹ là người yêu con nhất, cũng là người bố yêu nhất…”.

Từ khi đứa trẻ đi học mẫu giáo, rồi học Tiểu học, Trung học, lên Đại học, cho đến lúc tìm việc, yêu đương, anh đều viết hết.

Chồng tôi cũng viết cho tôi một bức thư:

“Em yêu dấu, cưới em làm vợ là hạnh phúc lớn nhất đời anh, tha thứ cho những gì anh làm tổn thương em, tha thứ cho việc anh giấu em bệnh tình, vì anh muốn em giữ gìn sức khoẻ và tâm lý chờ đón đứa con ra đời…

Em yêu dấu, nếu em đang khóc, tức là em đã tha thứ cho anh rồi, anh sẽ cười, cảm ơn em đã luôn yêu anh… Những quà tặng này, anh sợ anh không có cơ hội tự tay tặng cho con nữa, em giúp anh mỗi năm tặng con vài món quà, trên các gói quà anh đều đã ghi sẵn ngày sẽ tặng quà rồi…”.

Quay lại bệnh viện, chồng tôi vẫn đang hôn mê. Tôi bế con tới, đặt nó bên anh, tôi nói: “Anh mở mắt cười một cái nào, em muốn con mình ghi nhớ khoảnh khắc ấm áp nằm trong lòng bố…”.

Chồng tôi khó khăn mở mắt, khẽ mỉm cười. Thằng bé vẫn nằm trong lòng bố, ngọ nguậy đôi tay hồng hào bé tí xíu. Tôi ấn nút chụp máy ảnh “lách tách”, để mặc nước mắt chảy dọc má…

Liên Thục Hương

Chữ ký của Blue



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Blue

—»President

—»President




Join date : 17/08/2011
Đến từ : Vương quốc gió
Tổng số bài gửi : 632

Bài gửiTiêu đề: Re: [my blog]My life~ Thu Oct 20, 2011 8:27 am

Ly nói: “Tôi cô quạnh quá, tôi cần Nước, cho tôi chút nước nào!”

Chủ đem Nước đến, rót vào trong Ly.

Nước rất nóng, Ly cảm thấy toàn thân mềm nhũn, rụng rời, tưởng như sắp tan chảy đến nơi. Ly nghĩ, đây chắc là sức mạnh của tình yêu.

–Một lát Nước chỉ còn âm ấm, Ly cảm thấy dễ chịu vô cùng. Ly nghĩ, đây chính là mùi vị của cuộc sống.

–Nước nguội đi, Ly bắt đầu sợ hãi, sợ hãi điều gì chính Ly cũng không biết. Ly nghĩ, đây chính là tư vị của sự mất mát.

–Nước lạnh ngắt, Ly tuyệt vọng. Ly nghĩ, đây chính là ‘an bài’ của duyên phận.

Ly kêu lên: “Chủ nhân, mau đổ nước ra đi, tôi không cần nữa!”

Chủ không có đấy. Ly cảm thấy nghẹt thở. Nước đáng ghét, lạnh lẽo quá chừng, ở mãi trong lòng, thật là khó chịu.

Ly dùng sức lay thật mạnh. Ly chao mình, Nước rốt cục cũng phải chảy ra. Ly chưa kịp vui mừng, thì đã ngã nhào xuống đất.

Ly vỡ tan. Trước lúc chết, Ly nhìn thấy, mỗi mảnh của Ly, đều có đọng vết Nước. Lúc đó Ly mới biết, Ly yêu Nước, Ly thật sự rất yêu Nước. Nhưng mà, Ly không có cách nào để đưa Nước, nguyên vẹn, trở vào trong lòng được nữa.





Ly bật khóc, lệ hoà vào với Nước. Ly đang cố dùng chút sức lực cuối cùng, yêu Nước thêm lần nữa.

Chủ về. Ông ta nhặt những mảnh vỡ, một mảnh cứa vào ngón tay, làm bật máu ra.

Ly cười, ái tình, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải trải qua đớn đau mới biết trân quý?
Ly cười, ái tình, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải mất hết tất cả, không còn cách gì vãn hồi nữa mới chịu buông xuôi?

Chữ ký của Blue



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Blue

—»President

—»President




Join date : 17/08/2011
Đến từ : Vương quốc gió
Tổng số bài gửi : 632

Bài gửiTiêu đề: Re: [my blog]My life~ Thu Oct 20, 2011 8:27 am

Hai mươi đô la


--------------------------------------------------------------------------------
Một nhà diễn thuyết nổi tiếng đã bắt đầu buổi nói chuyện của mình bằng cách đưa ra tờ giấy bạc trị giá 20 đô la. Trong gian phòng có 200 khán giả, anh ta cất tiếng hỏi: "Ai muốn có tờ 20 đô la này?".
Những bàn tay bắt đầu giơ lên. Anh ta nói tiếp: "Tôi sẽ đưa tờ 20 đô la cho bạn - nhưng điều đầu tiên, hãy để tôi làm việc này!"
Anh ta vò nhàu tờ 20 đô la. Sau đó, anh ta lại hỏi: ""Còn ai muốn tờ bạc này không?". Vẫn có những bàn tay đưa lên.
"Ồ, vâng, nó sẽ như thế nào nếu tôi làm thế này?" - nói rồi anh ta quẳng nó xuống sàn và giẫm giày lên. Sau đó, anh ta nhặt tờ bạc lên, bây giờ trông nó đã nhàu nát và dơ bẩn. "Nào, ai còn muốn có tờ bạc này nữa?". Vẫn còn những bàn tay đưa lên
"Những người bạn của tôi, tất cả các bạn phải học một bài học rất giá trị. Không có nghĩa gì đối với những việc tôi làm với đồng tiền, bạn vẫn muốn có nó bởi vì nó không giảm giá trị. Nó vẫn có giá trị là 20 đô la. Nhiều lần trong cuộc sống của chúng ta, bạn bị rơi ngã, bị "vò nhàu" và bị vẩn đục bởi những quyết định mà chúng ta làm và những hoàn cảnh đến với chúng ta. Chúng ta cảm thấy hình như chúng ta trở nên vô giá trị; nhưng không có nghĩa lý gì những gì đã xảy ra, bạn sẽ không bao giờ mất đi giá trị của mình. Dù thế nào đi nữa, bạn cũng là vô giá với những người yêu thương bạn. Giá trị của cuộc sống chúng ta được quyết định không phải do những gì chúng ta làm hoặc người mà chúng ta quen biết, mà bởi... chúng ta là ai.
Bạn thật đặc biệt - đừng bao giờ quên điều đó!"

Chữ ký của Blue



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Blue

—»President

—»President




Join date : 17/08/2011
Đến từ : Vương quốc gió
Tổng số bài gửi : 632

Bài gửiTiêu đề: Re: [my blog]My life~ Thu Oct 20, 2011 8:28 am

MỘT CHÚT TRONG CUỘC ĐỜI


bạn hay xem thường nhũng điều nhỏ bé trong cuộc sống? Bạn cho rằng nó chỉ là một chút không đáng quan tâm? Không đâu bạn ạ.
-Một chút những viên đá nhỏ có thể tạo thành một ngọn núi lớn
-Một chút bước chân có thể đạt đến hàng dặm
-Một chút hành động của tình yêu thương và lòng tử tế cho thế giới những nụ cười tươi tắn nhất.
-Một chút an ủi có thể làm dịu bớt những nỗi đau to lớn nhất
-Một chút ôm siết ân cần có thể làm khô đi những dòng nước mắt.
-Một chút ánh sáng từ ngọn nến có thể làm cho đêm không còn tối nữa.
-Một chút ký ức kỷ niệm có thể hữu ích cho nhiều năm sau
-Một chút khát vọng chiến thắng có thể mang đến thành công
Đó là một chút nhỏ bé có thể mang đến hạnh phúc lớn nhất cho cuộc sống của chúng tạ
Nào, bây giờ chúng mình sẽ cùng đi gặp những ai đã trao tặng cho chúng mình nhửng cái một chút đó và nói với họ rằng :
"Cảm ơn bạn vì tất cả những một chút mà bạn đã giúp đỡ cho tôi "


Chữ ký của Blue



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Blue

—»President

—»President




Join date : 17/08/2011
Đến từ : Vương quốc gió
Tổng số bài gửi : 632

Bài gửiTiêu đề: Re: [my blog]My life~ Thu Oct 20, 2011 8:28 am

Tình bạn

--------------------------------------------------------------------------------

Hai người bạn đi trên con đường vắng vẻ,đến một đoạn họ có môt cuộc tranh luận khá gay gắt và một người đã không kiềm chế được giơ tay tát vào mặt bạn mình,người kia đau nhưng không nói một lời,anh viết lên cát : "Hôm nay người bạn thân nhất của tôi đã tát tôi "
Họ tiếp tục đi,đến một con sông họ dừng lại và tắm ở đây,anh bạn kia chẳng may bị vọp bẻ và sắp chết đuối,may mà được người bạn cứu,khi hết hoảng sợ,anh viết lên đá:"Hôm nay người bạn thân nhất đã cứu sống tôi".
Anh bạn kia ngạc nhiên hỏi:"Tại sao khi tôi đánh anh,anh viêt lên cát,còn bâ giờ anh lại viết lên đá?"
Mỉm cười,anh đáp lại:"Khi một người bạn làm chúng ta đau,chúng ta hãy viết điều đó lên cát,gío sẽ thổi chúng đi cùng sự tha thư...Và khi có điều gì to lớn xảy ra,chúng ta nên khắc sâu nó lên đá như khắc sâu vào ký ức của trái tim,nơi không có ngọn gió nào có thể xóa nhòa được...."
Hãy học cách viết trên đá và cát....

Chữ ký của Blue



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Blue

—»President

—»President




Join date : 17/08/2011
Đến từ : Vương quốc gió
Tổng số bài gửi : 632

Bài gửiTiêu đề: Re: [my blog]My life~ Thu Oct 20, 2011 8:28 am

Hạc giấy

--------------------------------------------------------------------------------
Có những món quà thật đơn giản nhưng chứa đựng biết bao ân tình.Tôi biết có một chàng trai gấp 1000 con hạc giấy tặng người anh yêu.Mặc dù lúc đó anh chỉ là một anh nhân viên quèn trong công ty ,tương lai chẳng có vẻ gì tươi sáng nhưng họ vẫn luôn hạnh phúc bên nhau.Rồi có một hôm người yêu của anh nói nàng sẽ đi nước ngoài,sẽ không bao giờ gặp anh nữa.Nàng lấy làm tiếc nhưng rồi nỗi đau của chàng sẽ trỏ thành dĩ vãng.Hãy để nó ngủ yên trong ký ức mỗi người.
Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát.Anh lao vào công việc quên cả ngày đêm,cuối cùng anh đã thành lập công ty của riêng mình.Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều trước đây vì thiếu nó mà người yêu bỏ rơi anh,nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những ngày tháng xưa cũ.
Một ngày mưa tầm tã,trong lúc lái xe,chàng trai tình cờ thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên phố.Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa cơn mưa gió.Chàng trai nhận ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa.Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại.Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh.Anh muốn họ thấy rằng anh không còn như xưa,rằng bây giờ anh đã có công ty riêng,có xe hơi sang trọng...Vâng,chính anh,chính người mà trước đây con gái họ từ chối đã làm đựơc điều đó.
Đôi vợ chồng già bước lầm lũi về phía nghĩa trang.Vội vàng anh bườc ra khỏi xe và đuổi theo họ.Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình,vẫn nụ cười dịu dàng,đằm thắm nàng từng đem đến cho anh,như thể thời gian không bao giờ làm thay đổi nụ cười ấy,đang dịu dàng nhìn anh từ bừc chân dung trên bia mộ.Cạnh cô là món quà của anh,những con hạc giấy ngày nào.Đến lúc này anh mới biết một sự thật:Nàng không hề đi nước ngoài.Nàng mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi.Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc,anh sẽ còn tiến xa trên bước đường công danh.Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình.Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng,để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa,anh có thể đem chúng về bầu bạn.
Chàng trai bật khóc...

Chữ ký của Blue



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Blue

—»President

—»President




Join date : 17/08/2011
Đến từ : Vương quốc gió
Tổng số bài gửi : 632

Bài gửiTiêu đề: Re: [my blog]My life~ Thu Oct 20, 2011 8:28 am

Những vòng tròn

--------------------------------------------------------------------------------
Nhớ hồi tôi khoảng 15 tuổi,ônh nội dẫn tôi đến bên ao cá và bảo tôi ném hòn đá xuống ao.Ông bảo tôi quan sát những vòng tròn trên mặt nước được tạo ra bởi viên đá vừa ném.Rồi ông nói:"cháu hình dung mình như hòn đá kia,trong đời cháu cũng tạo ra những vòng tròn xao động và chúng ảnh hưởng đến tất cả mọi người xung quanh".
Và ông tiếp tục:"Nên nhớ rằng cháu là người chịu trách nhiệm về những gì mình đặt trong vòng tròn đó và nó sẽ lan tỏa đụng nhiều vòng tròn khác.Vì vậy,hãy sống sao cho những điều tốt đẹp mà vòng tròn của cháu tạo nên,được gửi đi như một thông điệp của hòa bình và nhâ ái đến khắp mọi người.Ngược lại,những xao động được sinh ra từ sự giận dữ hoặc ganh tỵ chắc chắn sẽ lan tỏa và ảnh hưởng đến những vòng tròn khác.Do đó ,cháu phải ý thức được trách nhiệm của mình với tất cả những điều trên."
Đó là lần đầu tiên trong đời tôi nhận rằng:sự an bình nội tại hay sự bất an trong mỗi con người đều chảy ra thế giới này.Vì thế,sẽ không thể tạo lập một thế giới hòa bình một khi chúng ta đang còn vướng bận bởi những xung đột nội tại,hận thù,hồ nghi hay giận dữ bên trong,dãu những xúc cảm hay ý nghĩ đó có được nói ra hay không.
Mọi khuấy động xung quanh những vòng tròn diễn ra trong mỗi người chúng ta đều tràn ra thế giới rộng lớn này,hoặc để tô điểm vẻ đẹp cho cuộc sống hoặc mang lại khó chịu cho những vòng tròn khác.

========================================

Chữ ký của Blue



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Blue

—»President

—»President




Join date : 17/08/2011
Đến từ : Vương quốc gió
Tổng số bài gửi : 632

Bài gửiTiêu đề: Re: [my blog]My life~ Thu Oct 20, 2011 8:29 am

GIAI ĐỌAN ĐẸP NHẤT CỦA CUỘC ĐỜI


Một chàng trai sắp bước sang tuổi 30 nhưng luôn lo lắng về tương lai của mình .Anh luôn tự hỏi giai đọan đẹp nhất của cuộc đời mình đang ở phía trước hay những năm tháng anh đã trải qua.Thói quen hằng ngày của anh ta là đến phòng tập thể dục trước khi đến sở làm .Một buổi sáng,anh chú ý đến một ông lão đã lớn tuổi nhưng vẫn giữ được vẻ cường tráng và lạc quan .Anh làm quen và hai người nói chuyện với nhau về những kinh nghiệm trong cuộc sống .Cuối cùng chàng trai hỏi:"Đâu là giai đọan đẹp nhất của cuộc đời ông" .Không chút lưỡng lự ông lão đáp:" Khi tôi còn là một đứa bé'tôi được chăm sóc,nuôi dưỡng bởi cha mẹ,đó là giai đọan đẹp nhất của cuộc đời tôi.Khi tôi đến trường học những kiến thức của thầy cô,bạn bè.Đó là giai đọan đẹp nhất của cuộc đời tôi-Khi tôi nhận được việc làm đầu tiên được gánh vác trách nhiệm và được trả lương bởi những nỗ lực của mình .Đó là giai đọan đẹp nhất của cuộc đời tôi-Khi tôi gặp vợ tôi,chúng tôi yêu nhau,cùng nhau xây dựng gia đình .Đó là giai đọan đẹp nhất của cuộc đời tôi-Khi tôi là một người cha'nhìn những đứa con của mình lớn lên .Đó là giai đọan đẹp nhất của cuộc đời tôi-Và bây giờ tôi đã 79 tuổi.Tôi có sức khỏe.Tôi cảm thấy hạnh phúc và tôi đang yêu vợ tôi như lần đầu chúng tôi gặp nhau .Đó là giai đọan đẹp nhất của cuộc đời tôi ."
Mỗi giai đọan của cuộc đời đều là những giai đọan đẹp nhất nếu chúng ta biết trân trọng và sống hết mình,đừng để thời gian trôi qua một cách vô ích

Chữ ký của Blue



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Blue

—»President

—»President




Join date : 17/08/2011
Đến từ : Vương quốc gió
Tổng số bài gửi : 632

Bài gửiTiêu đề: Re: [my blog]My life~ Thu Oct 20, 2011 8:29 am

Cà phê....muối

--------------------------------------------------------------------------------

Họ ngồi kế nhau trong quán cà phê xinh xắn.Anh căng thẳng đền độ không biết bắt đầu câu chuyện thế nào.Cô gái cảm thấy khó chịu."Để mình về nhà còn hơn..."-cô nghĩ thầm.Bỗng nhiên chàng trai gọi bồi bàn đến và nói:"Vui lòng cho tôi thêm ít muối vào ly cà phê nhé!"Mọi người ngạc nhiên nhìn anh.Mặt đỏ bừng ngượng nghịu,nhưng rồi anh vẫn uống ly cà phê ấy.
Cô gái tò mò hỏi:
-Tại sao anh lại có sở thích lạ lùng thế?
Anh trả lời:
-Khi còn là một đứa bé,tôi sống gần biển.Lúc ấy,do thường chơi đùa trước sóng biển nên tôi có thể nếm được mùi vị của biển,cảm giác nó mặn và có vị chát.Mùi vị ly cà phê này cũng thế.Nó gợi cho tôi nghĩ về tuổi thơ của mình,về ngôi nhà bên biển và nhớ về cha mẹ tôi-người suốt đời sống ở đấy-biết bao nhiêu!
Nói đến đấy,đôi mắt anh đẫm nước mắt.
Cô gái vô cùng xúc động trước những cảm xúc chân thật tận đáy lòng chàng trai.Một người đàn ông như thế hẳn là người sống rất tình nghĩa và yêu quí,có trách nhiệm với gia đình.Cô bắt đầu kể về thời thơ ấu,gia đình,công việc...của mình.Buổi trò chuyện thật tuyệt vời và đó là một sự khởi đầu tốt đẹp.
Những lần hò hẹn sau,cô gái nhận ra chàng trai thật sự là người cô cần:anh có lòng khoan dung,trái tim nồng hậu,sự chân thành...Anh là người đàn ông tốt mà cô không thể để vuột mất.Rồi mọi việc diễn ra như một câu chuyện cổ tích có hậu:hoàng tử cưới công chúa,họ sống một đời hạnh phúc bên nhau.Và mỗi khi pha cà phê cho chồng,cô luôn thêm một ít muối theo cách anh thích.
40 năm sau...người đàn ông qua đời,dể lại cho vợ một lá thư:"Em yêu quí,hãy tha thứ cho anh,cả cuộc đời anh đã nói dối em.Nhưng chỉ một việc duy nhất:ly cà phê muối.Em còn nhớ lần hò hẹn đầu tiên của chúng mình?Lúc ấy anh đã quá lúng túng,thật ra anh chỉ muốn thêm tí đường vào ly cà phê nhưng anh đã nói nhầm thành muối...Thật khó để thay đổi lời nói nên anh đành phải uống ly cà phê ấy,nhưng anh không thể ngờ điều đó đã bắt đầu cho mối quan hệ của chúng ta.Đã nhiều lần anh định nói sự thật ấy với em nhưng anh lại sợ mất em.Bây giờ anh không còn lo lắng điều gì nữa,anh muốn cho em biết sự thật:anh không thích uống cà phê muối,mùi vị nó mới tệ làm sao...Nhưng nhờ nó mà anh đã có em,anh đã tự hứa rằng sẽ không bao giờ nói dối em bất cứ điều gì nữa,và suốt cuộc đời anh đã không vi phạm lời hứa ấy.Có em trong đời,đó là hạnh phúc nhất cuộc đời anh.Nếu có thể sống thêm một lần nữa,anh sẽ vẫn muốn được biết em và có em làm vợ,thậm chí anh có phải uống cà phê muối..."
Đôi mắt cô nhòe đi và lá thư ướt đẫm...
Một ngày có người hỏi cô:"Mùi vị của cà phê muối thế nào?"."Rất ngọt ngào bạn à"-cô trả lời

Chữ ký của Blue



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Blue

—»President

—»President




Join date : 17/08/2011
Đến từ : Vương quốc gió
Tổng số bài gửi : 632

Bài gửiTiêu đề: Re: [my blog]My life~ Thu Oct 20, 2011 8:29 am

Hạt và cây

--------------------------------------------------------------------------------

Một hạt nhỏ bé sẽ trổ thành cây.Cây sinh ra nhiều hạt hơn.Những hạt này lại trổ thành cây.Cây lại sinh ra hạt.Và cứ như thế...Vậy có bao nhiêu cây trong một hạt?
Không có cây ở trong hạt.Đập hạt ra, bạn sẽ chẳng thấy một cây nàoHạt chỉ mang mầm sống của cây,những gì tiềm ẩn để trổ thành cây.Và cây chỉ xuất hiện khi hạt được nuôi dưỡng đủ nước,đất và ánh sáng mặt trời.
Những người mà bạn gặp,những điều bạn được học,những kinh nghiệm trong đời bạn,những gì bạn lựa chọn,mỗi ngày,mỗi khỏang khắc trong cuộc đời bạn...Tất cả là những hạt giống với sức sống vô tận.Chúng đang chờ để trở thành cây,rồi thành trái;nhưng chỉ khi chúng được trồng ở đất tốt và được nuôi dưỡng.
Bạn thân mến ! không phải lúc nào bạn cũng có thể lựa hạt nào sẽ rơi xuống trong đời mình nhưng bạn hòan tòan có thể trồng nó,nuôi dưỡng nó theo cách bạn muốn.
Hãy nghĩ về điều đó.Bạn có thể thay đổi cuộc đời mình ngay từ bây giờ bằng cách quyết định sẽ trồng những hạt nào,sẽ lựa chọn những gì,Và bằng cách cung cấp những hạt giống tốt,những hạt giống bất ngờ một mảmh đất màu mỡ,đủ chất dinh dưỡng sống và phát triển.


Chữ ký của Blue



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Blue

—»President

—»President




Join date : 17/08/2011
Đến từ : Vương quốc gió
Tổng số bài gửi : 632

Bài gửiTiêu đề: Re: [my blog]My life~ Thu Oct 20, 2011 8:30 am

Hạnh phúc
--------------------------------------------------------------------------------
Chúng ta thường nhủ rằng cuộc sống sau này rồi sẽ tốt hơn.Chúng ta kết hôn,có con cái,rồi hãy tính đến chuyện hưởng thụ.Sau đó chúng ta lại thấy mấy đứa nhóc còn nhỏ quá,chúng ta sẽ an tâm hơn khi chúng lớn lên.Và sau đó chúng ta thấy thật khó để nuôi dạy một đứa con ở tuổi dậy thì.Khi chúng trưởng thành cuộc sống chúng ta mới xong nhiệm vụ.À,mà bao giờ chúng ta mới đi chơi xa?Đợi đến khi nhà cửa sắm sửa đầy đủ,hay là lúc ta về hưu?Sự thật chẳng có thời điểm nào tốt để tận hưởng cuộc sống hơn là chính giây phút này.Nếu không phải bây giờ thì khi nào khác? Cuộc sống của bạn sẽ luôn đầy thách thức.Cách tốt nhất là hãy chấp nhận nó và tận hưởng cuộc sống dù có bao nhiêu khó khăn.Hãy trân trọng từng giây phút của bạn và càng phải trân trọng hơn đối với những giây phút cùng chia sẻ với ai đó.
Vì vậy,hãy ngừng ngay việc chờ đợi cho đến khi mua được nhà,xe;cho đến khi con cái lập gia đình;cho đến khi ta học xong;cho đến khi giảm được 4 kg(hay tăng được 4kg);cho đến khi ta kết hôn;cho đến khi về hưu;đến hè;đến đông;đến xuân;đến thu.....
Cho đến khi bạn chết!
Chẳng có lúc nào tốt hơn bây giờ để tận hưởng cuộc sống cả.Hạnh phúc là một cuộc hành trình,không phải là một điểm đến.Vậy hãy làm việc hăng say như thể bạn không cần tiền.Hãy yêu như thể bạn chưa từng bị tổn thương.Và hãy nhảy múa như thể chẳng có ai nhìn.

Chữ ký của Blue



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Blue

—»President

—»President




Join date : 17/08/2011
Đến từ : Vương quốc gió
Tổng số bài gửi : 632

Bài gửiTiêu đề: Re: [my blog]My life~ Thu Oct 20, 2011 8:30 am

Ngôn ngữ tình yêu
--------------------------------------------------------------------------------
Hai người yêu nhau nhưng gặp sự phản đối mạnh mẽ từ phía gia đình cô gái.Họ cho rằng chàng trai không xứng với địa vị của gia đình cô và họ sẽ không tha thứ cho cô nếu tiếp tục quan hệ với anh ta.
Mặc dù cô gái rất yêu chàng nhưng khi hai người gặp nhau cô luôn hỏi:"Anh có yêu em nhiều không?".Cô luôn bực bội do chàng trai không trả lời như ý cô mong muốn.Và áp lực của gia đình khiến hai bạn trẻ bất hòa.Cô thuờng trút giận lênchàng trai.
Về phía mình chàng trai luôn chịu đựng trong im lặng.Sau một năm anh tốt nghiệp và quyết định đi du học.Trước khi ra đi anh đã cầu hôn với cô gái:"Anh biểu lộ tình cảm của mình bằng lời nói không giỏi,nhưng tất cả những gì anh biết là anh yêu em.Về phía gia đình,anh sẽ cố gắng hết sức thuyết phục gia đình em đồng ý.Em thuận ý làm vợ anh chứ?".
Cô gái ưng thuận và với quyết tâm của chàng trai,cuối cùng gia đình cô gái cũng nhượng bộ và đồng ý cho họ kết hôn với nhau.Trước khi chàng trai du học,hai người làm lễ đính hôn.Cô gái tham gia công tác xã hội trong khi anh tiếp tục du học ở nước ngòai.Họ bày tỏ tình cảm của mình qua nhũng lá thư và điện thọai.Tuy có khó khăn nhưng họ vẫn luôn nghĩ về nhau.
Một ngày nọ,cô gái bị tai nạn giao thông trên đường đi làm.Khi tỉnh dậy cô gái thấy cha mẹ mình bên cạnh giường.Cô cảm nhận được tình trạng tồi tệ của mình.Nhìn thấy mẹ khóc,cô muốn làm cho mẹ yên lòng,nhưng những gì cô có thể thốt ra chỉ là tiếng thở dài.Cô đã mất đi giọng nói.Bác sĩ bảo rằng tai nạn đã làm tổn thương não của cô và khiến cô không thể nói được nữa,Cô suy sụp mặc dù cha mẹ cô động viên rất nhiều.Trong suốt thời gian ở bệnh viện cô chỉ khóc trong thầm lặng.
Xuất viện về nhà tình trạng của cô cũng chẳng thay đổi gì.Mỗi khi có tiếng chuông điện thọai reo,cô có cảm giác như từng nhát dao đâm vào tim.Cô không muốn cho anh biết và càng không muốm trở thành gánh nặng của anh.Cô viết cho anh một lá thư nói rằng cô không còn đủ kiên nhẫn đợi chờ anh nữa.Cô gửi lại anh chiếc nhẫn đính hôn.Chàng trai gửi hàng ngàn lá thư và gọi biết bao cuộc điện thọai nhưng cô không trả lời và chỉ khóc.Cha mẹ cô quyêt định chuyển nhà,hy vọng rằng cô sẽ thật sự quên những gì đã xảy ra để có thể sống yên ổn.
Cô gái học ngôn ngữ cử chỉ và bắt đầu một cuộc sống mới.Mỗi ngày cô tự nhủ mình hãy quên anh ấy đi.Nhưng một hôm bạn của cô đến cho hay anh đã trở về.Cô van xin người bạn đừng cho anh biết chuyện gì đã xảy ra với cô.Từ đó cô không còn nhận gì tin tức của anh.
Một năm trôi qua.Người bạn của cô đến thăm và trao cho cô thiệp mời dự lễ kết hôn của anh.Trái tim cô gái tan vỡ.Khi mở thiệp cưới cô thấy tên mình trong tấm thiệp.Ngước lên,cô thấy anh đang đứng trước mặt.
Chàng trai dùng cử chỉ nói với cô gái:"Một năm qua anh đã dành thời gian học ngôn ngữ này,chỉ để em hiểu rằng anh không quên lời ước hẹn của chúng ta.Hãy cho anh có cơ hội để nói với em rằng anh yêu em".
Anh lồng chiếc nhẫn vào tay cô gái.Cuối cùng nụ cười đã trở lại trên đôi môi cô.

Chữ ký của Blue



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Blue

—»President

—»President




Join date : 17/08/2011
Đến từ : Vương quốc gió
Tổng số bài gửi : 632

Bài gửiTiêu đề: Re: [my blog]My life~ Thu Oct 20, 2011 8:30 am

8 Lần Nói Dối Trong Cuộc Đời Người Mẹ

Thuở nhỏ, gia đình cậu rất nghèo, tới bữa, chẳng mấy khi cơm đủ ăn, mẹ lấy cơm ở trong chén mình chia đều cho các con. Mẹ bảo: Các con, ăn nhanh đi, mẹ không đói! - Lần nói dối đầu tiên của Mẹ.

Khi cậu lớn dần lên, người mẹ tảo tần tranh thủ những ngày nghỉ cuối tuần, đến những vùng đầm hồ ven đô mò thêm ít cua, ốc về cho con. Món canh cua đồng thật ngon. Khi các con xì xụp ăn, mẹ ngồi một bên rệu rã với chút rau khoai luộc. Khi cậu đưa bát để xin thêm ít cơm, mẹ húp nốt những mạnh cặn canh cuối cùng. Cậu xót xa, liền lấy chén canh đổ vào bát mẹ. Mẹ không ăn, lại chan trả về bát cậu. Mẹ bảo: mẹ không thích ăn cua, chỉ vì không muốn cơm mới bị lẫn với chỗ canh thừa - Lần thứ hai Mẹ nói dối !

Lên cấp 2, để nộp đủ tiền học phí cho cậu bé và anh chị, vừa làm thợ may, mẹ vừa đến Hợp tác xã nhận vỏ hộp diêm về nhà ngồi cặm cụi mà dán vào mỗi tối. Một buổi tối đông, nửa đêm cậu bé tỉnh giấc, thấy mẹ vẫn còng lưng dán vỏ bao diêm bên cạnh chiếc đèn dầu nhợt nhạt. Cậu bé nói: Mẹ à, mẹ đi ngủ thôi, sáng ngày mai mẹ còn phải đi làm nữa mà. Mẹ chỉ cười: Con cứ ngủ đi, mẹ bị mất ngủ nên không buồn ngủ - Mẹ lần thứ ba nói dối !

Ngày thi vào trung học, mẹ xin nghỉ làm, cả đêm trước hì hụi nấu trõ xôi Đỗ, để sáng dậy con ăn như chúng bạn vẫn kháo nhau. Đúng vào mùa hạ, trời nắng khét tóc, mẹ mong ngóng từng khắc phía ngoài phòng thi. Tiếng chuông hết giờ đổ vang. Mẹ dang rộng cánh tay ôm đứa con trai bé nhỏ, trong tay mẹ là bình trà pha sẵn mẹ đã ướp hoa từ độ tuần trước. Nhìn thấy bờ môi khô nẻ và khuôn mặt lấp lánh mồ hôi của mẹ, cậu bé liền đưa bình trà nhỏ bằng thủy tinh nhỏ trong suốt, một trong những thứ tài sản quý giá nhất trong nhà, mời mẹ uống. Mẹ bảo: Mẹ đợi con, vừa được bác đứng cạnh mời uống rồi, con uống đi, mẹ không khát - Lần thứ tư Mẹ nói dối !

Sau khi Cha lâm bệnh qua đời, mẹ vừa làm mẹ vừa làm cha. Vất vả với chút thu nhập ít ỏi từ nghề may vá, tần tảo ngày này qua tháng khác. Có chú Lý ngồi sửa đồng hồ dưới chân cây cột điện đầu ngõ biết chuyện, việc lớn việc nhỏ chú đều tìm cách qua giúp một tay. Từ chuyển than, gánh nước, giúp ít tiền cho gia đình cậu bé tội nghiệp. Con người gắn bó trước lâu rồi cũng sinh cái tình, huống chi mẹ cảm động trước tình cảm chân thành, chất phác của chú Lý lắm. Hàng xóm láng giềng biết chuyện đều khuyên mẹ tái giá, để có người san sẻ. Nhưng qua nhiều năm mẹ vẫn vậy, kiên quyết ko đi bước nữa. Mọi người có khuyên mẹ thì mẹ bảo: các con còn bé, nhỡ phải chịu điều tiếng gì, mà tôi cũng coi chu Lý như là anh em trong nhà cả thôi - Mẹ nói dối lần thứ năm !

Sau khi anh chị cậu tốt nghiệp đại học đi làm. Mẹ nghỉ hưu rồi nhưng vẫn tiếp tục làm những việc lặt vặt ở chợ, nhưng một thân một mình, cũng có tuổi, mẹ mắt đã kém, chân tay cũng còn dẻo dai như trước, việc cũng dần ít đi. Các con biết chuyện thường xuyên gửi tiền về để phụng dưỡng mẹ. Mẹ kiên quyết không nhận, tất cả tiền con gửi về mẹ đều gửi trả. Mẹ bảo: các con mới ra đời, cần nhiều khoản chi tiêu, nào có đầy đặn gì. Mà mẹ bây giờ tháng đi chợ cũng có thiếu gì tiền cả. Cứ cầm lấy - Lần thứ sáu mẹ nói dối !

Cậu bé ở lại trường dạy 2 năm, sau đó thi đỗ học bổng học thạc sỹ ở một trường đại học danh tiếng của Mỹ. Sau khi tốt nghiệp cậu ở lại làm việc tại một công ty chuyên về nghiên cứu. Khi đã có chút điều kiện. Cậu bé muốn đưa mẹ qua Mỹ sống để phụng dưỡng. Nhưng không hiểu mẹ nghe đâu, rằng công việc của con trai cần sự tập trung cao, chẳng có nhiều thời gian, mà thủ tục mọi thứ sang Mỹ rất tốn kém, phức tạp. Mẹ nghe vậy, nhất quyết từ chối: tao sống ở đây nó quen rồi, tao không đi đâu cả. Dù đêm đêm mẹ ở một mình, mắt mẹ mờ đi vì thương nhớ đứa con trai bé nhỏ của mình đã xa cách bao lâu - Mẹ lại một lần nữa nói dối !

Nhiều năm trôi qua, mẹ lâm trọng bệnh, phải vào viện điều trị. Khi con trai đáp máy bay từ nơi xa xôi về thăm mẹ, mẹ đã già và yếu lắmi. Nhìn mẹ bị bệnh tật dày vò đến chết đi sống lại, thấy con trai đau đớn vì thương xót mẹ. Mẹ mở mắt, cố gượng thều thào bảo cậu: Con đừng lo, mẹ chẳng đau chút nào đâu con...

Và đây là lần nói dối cuối cùng của MẸ

ST: Hoathuytinh.com

Chữ ký của Blue



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Blue

—»President

—»President




Join date : 17/08/2011
Đến từ : Vương quốc gió
Tổng số bài gửi : 632

Bài gửiTiêu đề: Re: [my blog]My life~ Thu Oct 20, 2011 8:31 am

Ngụ ngôn về những giọt nước mắt

Cô vẫy đôi cánh trong suốt, nhẹ nhàng bay khỏi thiên đường. Ánh nắng ban mai ấm áp xuyên qua thân thể trong suốt của cô, không hắt bóng xuống mặt đất. Cô bay qua những cánh đồng lúa xanh ngát, vàng ươm, những bãi biển đầy người, đầy màu sắc và tiếng động, những ngọn núi cao phủ màu xanh ngắt của cây cỏ, những dòng sông màu sắc khác nhau uốn lượn như những dải lụa mềm mại, những thành phố với những con đường thẳng tắp, vuông góc như bàn cờ, đầy những tòa nhà cao tầng, nhìn từ trên cao giống nhau đến không phân biệt được. Cô bay vòng quanh cuộc sống, lắng nghe tiếng không gian và thời gian lao xao quanh mình. Thỉnh thoảng, cô gặp những thiên thần khác cũng đang dạo chơi trong cuộc sống trần thế giống như cô. Họ chào nhau bằng vũ điệu của những thiên thần, và cười với nhau những nụ cười thiên sứ.

Cơn mưa ập đến thật bất ngờ khi cô đang bay ngang một thành phố. Những hạt mưa xuyên qua thân thể trong suốt của cô, rơi xuống đất không để lại dấu vết. Gió thổi những vạt áo trong veo bay lất phất trong mưa. Cô chẳng bị ướt, cũng chẳng mệt mỏi vì chặng đường vừa đi qua, vì cô là một thiên thần, nhưng thấy mọi người trên mặt đất lao xao chạy vào trú mưa dưới một mái hiên rộng, cô cũng bay theo, xếp cánh đậu trên một chiếc lá. Thân thể trong suốt của cô không có trọng lượng, cô đâu có bị tác động của lực hút trái đất như con người.

Chẳng có ai biết đến sự hiện diện của cô bên cạnh họ, họ nói cười, đùa giỡn, hoặc im lặng nhìn ra cơn mưa. Trời đang ngả dần về chiều. Cơn mưa làm buổi chiều đến sớm hơn.

Cô nhìn vào ngôi nhà nhỏ đang hắt ra ánh sáng vàng ấm áp trong buổi chiều mưa lạnh bằng đôi mắt trong suốt của mình. Căn phòng nhỏ gọn gàng ngăn nắp, có lọ hoa tươi, có những con búp bê bằng pha lê xinh xắn chưng trong tủ kính, có chiếc phong linh treo ở cửa sổ reo lanh canh trong cơn gió nhẹ lùa ngang. Trong gian phòng đó có hai người, một người đàn ông và một người đàn bà. Người đàn ông cao lớn, trắng trẻo, đôi mắt sâu với cái nhìn hun hút. Người đàn bà mảnh mai, xinh đẹp, dáng dấp đài các. Những câu trao đổi giữa họ gay gắt và giận dữ. Cơn mưa lạnh chiều tàn hình như chẳng làm dịu được không gian nóng bỏng trong căn phòng nhỏ chỉ có hai người. Mà không phải, còn một người thứ ba ở đó nữa, một đứa bé trai khoảng bốn năm tuổi, gương mặt giống bố như tạc. Nó ngồi thu mình trong một góc phòng. Cô nhẹ nhàng bay đến cạnh nó. Nó đang khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên má nó, nhưng nó chùi đi bằng vai áo và mím chặt môi cố nén những tiếng nức nở. Chẳng ai chú ý đến nó, ngoài cô, nên chắc cũng chẳng ai biết nó đang khóc, ngoài cô.

Cô nhìn vào trái tim người đàn bà. Ở đó đang đỏ rực cơn giận dữ và hờn ghen. Màu đỏ như lửa ánh lên rực rỡ trên ánh mắt, trên đôi má chị, thiêu cháy những suy nghĩ trong veo của chị và làm cong vênh những lời nói thoát ra từ đôi môi chị.

Cô nhìn vào trái tim của người đàn ông. Ở đó trắng xoá những cơn sóng của ký ức. Cô thấy bóng dáng một người con gái trên những cơn sóng đó, trẻ trung và nồng ấm sự sống, nụ cười tràn ra trên mắt trên môi. Cô gái đó chính là cô, chẳng phải trong suốt như bây giờ, là cô của một tiền kiếp là con người với những vui sướng và buồn đau. Cô nhận ra anh, bằng giác quan trong suốt của một thiên thần, và bằng cả ký ức mà cô đã gói ghém mang theo trong cái ngày cô trở lại thế giới của những thiên thần.

Anh là chàng trai nổi tiếng nhất trường đại học vì thành tích học tập và thành tích thể thao trong đội bóng rổ của trường, từ lúc anh còn là sinh viên cho đến khi đã tốt nghiệp và thành giảng viên của trường. Những cô bé sinh viên năm đầu mới vào trường thường được nghe những chị sinh viên lớp trên kể về anh với vẻ ngưỡng mộ không cần giấu giếm. Không ít người trong số các cô mơ đến chuyện sở hữu trái tim của anh. Anh nhận được vô số những thư làm quen. Anh là người bạn tốt của tất cả, nhưng hình như không là sở hữu thật sự của ai cho đến ngày anh gặp cô. Lúc đó, cô là bạn của một người bạn có quen với một người bạn của anh. Cái quan hệ xa lắc đó giúp họ làm quen với nhau trong một buổi chiều chủ nhật mưa lất phất, mấy người bạn quen điện thoại í ới rủ nhau đi uống cà phê nghe nhạc tiền chiến ở một quán sân vườn nổi tiếng, xa thành phố đến vài chục cây số. Sau này, khi đã là người yêu của nhau, anh thường kể cho cô nghe cái cảm giác của anh khi lần đầu tiên thấy cô ở quán cà phê đó. Anh ngồi trong quán trước khi cô đi cùng người bạn đến. Cô như từ cơn mưa lạnh bước ra, mang vào ngôi quán tịch mịch và vào cả trái tim kiêu ngạo của anh cơn gió rực rỡ màu áo đỏ và rộn ràng âm thanh của những tiếng cười giòn tan như thủy tinh.

Cô làm quen với những người chưa quen một cách dễ dàng đến bất ngờ, và trái tim anh đập những nhịp khác thường khi bắt gặp nụ cười của cô tràn ngập trên môi, trên mắt lúc anh vô tình nhìn thấy cô nghiêng đầu, hát ngân nga theo tiếng nhạc một bài hát mà anh yêu thích bằng cái giọng hát trong vắt, lanh canh như tiếng trẻ con. Cô đã bước vào cuộc đời anh một cách đầy màu sắc và âm thanh như vậy, và ở lại đó, trở thành một nửa của anh, thành bầu trời của anh, thế giới của anh, niềm vui, nỗi buồn của anh. Mỗi ngày, anh tìm thấy một điều bất ngờ ở cô, khám phá thêm một chút về tâm hồn cô, và không ít lần kêu lên em chẳng phải là người đâu, em là thiên thần hay yêu tinh gì đó mới đúng. Cô thông minh, ham học, hiểu biết nhiều, đôi lúc cứng rắn và quyết đoán đến mức khắc nghiệt nhưng đôi khi lại nhạy cảm, mỏng manh, yếu đuối và hay khóc nhè, hay hờn giận như một đứa trẻ. Ở cạnh cô, cuộc sống của anh có khi giòn tan tiếng cười, có khi ào ào công việc, có khi dịu dàng những giọt cà phê, có khi ướt sũng cơn mưa trái mùa đỏng đảnh giận hờn… Và không ít lần, anh rùng mình linh cảm về một sự chia xa nào đó.

Trước ngày sinh nhật hai mươi bốn tuổi của cô chỉ một ngày, cô rủ anh và vài người bạn đi về một vùng quê nghèo để tham gia công tác từ thiện. Họ vẫn cùng nhau đi những chuyến đi như vậy, nhưng lần này anh bận công việc ở trường nên để cô đi một mình cùng mấy người bạn. Tai nạn xảy ra trên đường về. Và cô đã rời xa anh vĩnh viễn, không kịp dặn dò anh một lời, không kịp nhận món quà sinh nhật anh đã mua cho cô, một bức tượng thiên thần mang đôi cánh trên lưng bằng pha lê. Anh giữ món quà đó lại bên mình suốt những tháng ngày sau đó. Những ngày sinh nhật của cô, anh một mình mang theo bức tượng pha lê tìm về ngôi quán năm xưa – nơi anh gặp cô lần đầu, lặng lẽ ngồi trong những hoài niệm cũ.

Thời gian trôi đi xoá dần nỗi đau của anh. Rồi anh cũng lập gia đình với một người con gái khác, có một đứa con trai, nhưng bức tượng thiên thần pha lê và những ký ức về cô vẫn luôn được anh nâng niu gìn giữ. Vợ anh là một người phụ nữ tốt, xinh đẹp và đảm đang, đơn giản và bình lặng từ nếp suy nghĩ đến cuộc sống thực tế. Chị biết về cô qua những lời kể sơ sài của anh. Với chị, cô là một điều gì đó không quan trọng lắm, vì cô đã chết còn chị thì đang sống, vì cô là quá khứ còn chị là hiện tại, vì cô chỉ là người yêu cũ, còn chị là vợ… Cho đến cái ngày chị làm vỡ bức tượng của anh. Chưa bao giờ chị thấy anh giận dữ đến thế. Những lời nói và cơn giận thái quá của anh làm chị nhận ra tình yêu bất diệt mà anh dành cho cô. Ngọn lửa ghen hờn trong tim chị cháy bùng lên. Họ đã dằn vặt nhau và dằn vặt mình trong suốt thời gian qua. Hình bóng của cô lẩn quẩn giữa họ, vô hình nhưng rõ ràng và vĩnh hằng.

Cô im lặng nhìn anh, nhìn chị, rồi nhìn đứa con trai bé nhỏ đang ngồi trong góc phòng khóc thút thít. Trái tim thiên thần trong suốt của cô đau nhói. Trong suốt thời gian qua, cô đã luôn mong rằng mình sẽ tồn tại mãi trong ký ức của anh, bất chấp thời gian và khoảng cách giữa hai thế giới như cô đã luôn nhớ anh đến cháy lòng, và luôn nghĩ đến ngày mình sẽ trở về trần thế, lẩn quẩn bên anh với đôi cánh trong suốt của mình. Bây giờ, cô nhận ra rõ ràng hơn bao giờ hết rằng họ không thể còn nhau nữa. Quá khứ đã đi qua, và chỉ cần anh thôi nhớ về cô, sẽ có đến ba trái tim được giải thoát khỏi buồn đau.

Cô bước đến bên người phụ nữ, nhẹ nhàng xoa bàn tay trong suốt của mình lên trái tim đỏ rực của chị, làm nguội đi những hờn ghen đang bừng lên trong tâm hồn chị. Rồi cô bước đến bên anh, bàn tay trong suốt của cô run run xóa đi những hình ảnh của cô trong ký ức của anh. Cô hôn lên trán đứa bé đang ngồi ôm gối nén khóc trong góc phòng bằng đôi môi trong suốt của mình, rồi vỗ cánh bay vào bóng đêm. Cô mải miết bay trở lại thiên đường. Cô sẽ không bao giờ được trở về trần thế nữa, cái trần thế có người đàn ông cô yêu tha thiết, vì cô đã dám can thiệp vào cuộc sống của người trần gian bằng phép thuật của mình.

Buổi sáng, ba người sống trong ngôi nhà nhỏ cùng bước ra hiên. Cơn mưa đã tạnh, trên những chiếc lá cây trước nhà còn đọng những giọt nước trong suốt, lấp la lấp lánh như những giọt nước mắt. Người đàn ông nhớ về những giọt nước mắt của vợ mình. Người phụ nữ nhớ về giọt nước mắt của đứa con trai. Chẳng ai trong số họ nghĩ rằng đó là những giọt nước mắt của một thiên thần trong suốt đến từ một thiên đường xa xôi.

*** Khi yêu bằng trái tim con người, tình yêu đó có khi làm đau người khác. Nhưng khi yêu bằng một trái tim thiên thần, tình yêu đó chỉ có thể làm đau chính mình. Có điều là trái tim thiên thần vốn trong suốt nên chẳng có ai nhìn thấy được niềm đau đó, và vì vậy người ta thường cho rằng đã là thiên thần thì chẳng bao giờ biết đến buồn đau ***

Hoathuytinh
__________________
TVH

Chữ ký của Blue



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Blue

—»President

—»President




Join date : 17/08/2011
Đến từ : Vương quốc gió
Tổng số bài gửi : 632

Bài gửiTiêu đề: Re: [my blog]My life~ Thu Oct 20, 2011 8:31 am

Anh yêu em

Em bảo anh: “Xe đạp của em hỏng rồi, em phải đi bộ nửa tiếng đồng hồ mới đến nhà ga”. Em cứ tưởng là anh sẽ tỏ ra quan tâm và nói: Sao em không đi taxi? Em có mệt không? Thế nhưng anh lại bảo: Dù sao thì đường cũng gần thôi, và em cũng có dịp để giảm béo.

Em bực mình, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng quan tâm em. Hôm sau khi ngủ dậy, em thấy trên bàn có chiếc chìa khóa xe đạp của anh và thức ăn bữa sáng thịnh soạn anh đã chuẩn bị sẵn cho em. Bấy giờ em mới phát hiện: Thì ra anh yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì cả - đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

Em bảo anh: “Em muốn đi thăm Osaka và Hà Lan để thưởng thức biển hoa tươi ở đấy”. Em cứ tưởng anh sẽ tỏ ra quan tâm và nói: Em muốn đi đâu cơ? Nào, chúng mình lên kế hoạch nhé. Dù là anh nói vài câu đãi bôi cũng được. Thế nhưng anh lại bảo: Thật vô vị, bỏ ra một núi tiền đi thăm những nơi chán ngấy ấy để làm gì nhỉ ? Em tức lắm, cảm thấy anh không yêu em, không hiểu em. Về sau em thấy các tạp chí du lịch trong nhà mình dù là du lịch trong nước hay ngoài nước, cứ trang nào có giới thiệu về thưởng thức hoa, góc cuối trang ấy đều có vết gấp, trên trang ấy đều có ghi chú của anh. Lúc ấy em mới phát hiện thì ra anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì - đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

Em bảo anh: “Tóc em rụng nhiều quá, thế mà bác sĩ bảo chẳng sao cả. Em thật sợ có ngày em sẽ trở thành một con hói”. Em cứ đinh ninh là anh sẽ an ủi em và nói: Tóc em trông vẫn còn khá nhiều đấy chứ. Nhưng anh lại bảo: Thế đấy, bây giờ mới biết tóc em rụng lung tung khắp nơi, sàn nhà chỗ nào cũng thấy tóc em, bẩn ơi là bẩn. Em thấy đau nhói trong lòng, nghĩ rằng anh chẳng yêu em, chẳng để ý đến em. Về sau, em thấy trên sàn nhà càng ngày càng có ít tóc rụng của mình, em nghĩ là mình hết rụng tóc rồi, vì thế cũng chẳng lo lắng chuyện em sẽ trở thành một con hói nữa. Thế nhưng mấy hôm anh đi công tác vắng, em mới thấy trên sàn nhà có nhiều tóc hơn, trong thùng rác cũng thấy có một đống tóc bọc giấy báo. Bấy giờ em mới phát hiện, thì ra anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì - đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

Em bảo anh: “Hôm nay em đi chơi với mấy đứa bạn, tối nay về muộn đấy”. Cứ tưởng anh sẽ quan tâm hỏi em: Đi chơi với ai thế? Đi đường cẩn thận nhé, nhớ gọi điện về nhà, hoặc về sớm một chút, ... đại loại những câu như vậy. Thế nhưng anh lại bảo: Tùy em, chỉ cần em vui là tốt rồi. Em rất bực mình, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng quan tâm em. Đêm hôm ấy em giận dỗi 3 giờ sáng mới về, lúc vào nhà em trông thấy nét mặt buồn ngủ bơ phờ của anh. Bấy giờ em mới phát hiện là anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì - đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

Em bảo anh: “Đây là cái áo khoác em chọn cho anh, mua từ hồi đổi mùa năm ngoái, cất trong tủ đã một năm. Bây giờ mùa đông mới sắp đến, em tặng anh sự ấm áp này”. Cứ tưởng anh sẽ xúc động trả lời: Cảm ơn em yêu của anh. Đây là sự ấm áp trong một mùa và cũng là kỷ niệm khó quên trong suốt đời anh. Thế nhưng anh lại nói: Chắc là em mua trong dịp các cửa hàng đại hạ giá chứ gì? Em bực mình lắm, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng hiểu em. Về sau khi đến cuối tháng 5, hết rét, mùa xuân bắt đầu trở về, em vẫn thường xuyên trông thấy anh mặc cái em gọi là áo khoác tình yêu, anh cho là áo hạ giá ấy. Em nghĩ đi nghĩ lại, đếm đi đếm lại mới kinh ngạc nhận thấy là hầu như ngày nào anh cũng mặc cái áo ấy đi làm. Bấy giờ em mới phát hiện ra là anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì - đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

Em bảo anh: “Em thích ăn món mì nguội của nhà hàng ở góc phố bên kia”. Mới đầu em cứ tưởng là anh sẽ nói với em: Thế thì ngày mai chúng mình cùng đi ăn nhé! Thế nhưng anh lại bảo: Suốt ngày chỉ nghĩ chuyện ăn uống, sao em chẳng nghĩ xem hồi này mình có béo ra không. Em xót xa trong lòng, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng quan tâm em. Về sau em thấy anh hay mua nhiều loại tương vừng, tương lạc, lọ này hộp nọ, pha hết bát tương này đến bát tương khác cho em ăn. Bấy giờ em mới phát hiện, thì ra anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì - đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

Em bảo anh: “Em thật mừng là đã lấy anh, anh đúng là người chồng tốt nhất”. Cứ tưởng anh sẽ vui vẻ đáp: Anh cũng thấy em là người vợ tốt nhất. Thế nhưng anh lại bảo: Lấy nhau rồi chứ nếu chưa lấy thì em sẽ nghĩ thế nào nhỉ? Em tức lắm, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng hiểu em. Về sau em vô tình phát hiện thấy tối nào anh cũng lấy giấy vệ sinh lau chùi tấm ảnh cưới của chúng mình để ở đầu giường, lau xong rồi ngẩn người ra mỉm cười ngắm tấm ảnh ấy khá lâu. Bấy giờ em mới phát hiện thì ra anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì - đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

Em nghĩ cuối cùng em đã hiểu ra, dưới vẻ ngoài không quan tâm của anh có một trái tim khó diễn tả bằng lời nói, một trái tim yêu em. Thì ra anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì - đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

Có người nói, khi bạn ra đời thì đã có một mối nhân duyên thiên định sinh ra dành riêng cho bạn. Song biển người mênh mông, thế giới rộng bao la, đời người đau khổ mà ngắn ngủi, làm thế nào mới có thể tìm được mối nhân duyên thiên định dành riêng cho mình ấy? Làm cách nào để có thể tìm được người bạn đời hoàn mỹ đó? Con người hiện đại chẳng bao giờ có thể cố chờ đến cùng mối nhân duyên trời cho ấy, chẳng thể dùng tuổi thanh xuân chóng tàn lụi và tâm trạng lo lắng để nín thở chờ đợi, và thế là anh (chị) thường rất miễn cưỡng chấp nhận chị (anh) theo gió mà bay đến với mình, nhưng sau đó lại luôn luôn so sánh người ấy với người bạn đời hoàn mỹ để rồi thất vọng hết lần này đến lần khác. Họ không biết rằng, thực ra hiểu được cách quý trọng con người ở bên mình và mình đã sở hữu - đấy mới là niềm hạnh phúc lớn nhất, tình yêu chân thật nhất.

Nếu có một tình cảm bền vững lâu dài và một tình cảm vẻ ngoài hào nhoáng nhưng lại chóng phai tàn thì bạn muốn lựa chọn tình cảm nào? Thế gian này có vô vàn đàn ông xuất sắc và đàn bà xinh đẹp, song tình cảm thật sự thuộc về bạn lại chỉ có một mà thôi. Dù thế nào đi nữa cũng chớ có vì ánh mắt của người khác mà thay lòng đổi dạ, bỏ mất tình yêu chân thành. Nhất thiết không được sống trong ánh mắt của kẻ khác mà đánh mất chính mình. Cũng mãi mãi đừng có tham lam quá. Tình yêu không phải là giấc mơ, như một truyện hài kể: Nếu ai đó cho rằng trên thế gian này có tình yêu mười phân vẹn mười thì người ấy chẳng phải là nhà thơ thì cũng là kẻ ngớ ngẩn. Cho nên chúng ta hãy để tâm gìn giữ, chăm sóc tình yêu bình thường không có gì là ghê gớm của mình.

Các nhà triết học nói: Tình yêu tức là khi bạn biết người ấy không phải là người bạn sùng bái, hơn nữa rõ ràng còn có các khiếm khuyết này nọ, nhưng bạn vẫn cứ chọn người ấy, không vì các khiếm khuyết đó mà chối bỏ toàn bộ con người ấy. Đúng thế, không có một người yêu nào mười phân vẹn mười cả, cũng không có tình cảm nào không có chút tì vết, đó chính là người yêu và tình yêu đích thực. Đến bao giờ ta mới có thể bình tâm suy ngẫm về những lời nói ấy, nghĩ một chút về sự nực cười và ngây thơ của ta năm nào cố công theo đuổi một người tình hoàn mỹ?

Nếu có một người mà trong mắt bạn, người ấy không có khiếm khuyết gì hết, bạn kính sợ người đó nhưng lại khát khao muốn được gần gũi người đó, tình cảm ấy không gọi là “tình yêu” mà gọi là “sùng bái”. Khi đã sùng bái thì phải tạo ra một thần tượng, giống như loại tô-tem, một thứ không máu không thịt. Tình yêu không cần thứ đó. Tình yêu là cái rành rành trước mắt có thể lấy tay chạm vào, dùng con tim để lĩnh hội.

Yêu là khi biết rõ ràng người ấy ăn mặc luộm thuộm mà bạn vẫn bằng lòng cùng người đó xuất hiện trước đám đông; là khi bạn coi khinh nghề buôn bán mà người ấy lại vẫn cứ là một tiểu thương đáng yêu của bạn; là khi bạn vốn có tính quá ưa sạch sẽ mà lại cam chịu rửa hộp cơm nhầy nhụa mỡ hoặc giặt đôi giày thể thao hôi hám của người ấy.

“Anh (em) không phải là người xuất sắc nhất, nhưng em (anh) chỉ yêu một mình anh (em) mà thôi!”. Khi đọc câu ấy, ta có cảm giác như mường tượng thấy một đôi bạn đời từng trải qua muôn vàn sóng gió của cuộc sống đang nắm tay nhau thong thả dạo bước dưới ánh nắng ấm áp, nét mặt tràn trề hạnh phúc ôn lại quãng đời đã qua. Chuyện cũ đã xa rồi mà kỷ niệm xưa vẫn còn đấy mãi mãi...

Nguyễn Hải Hoành dịch (NLĐ)
Truyện ngắn của Yi Ming (Trung Quốc)
__________________

Chữ ký của Blue



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Blue

—»President

—»President




Join date : 17/08/2011
Đến từ : Vương quốc gió
Tổng số bài gửi : 632

Bài gửiTiêu đề: Re: [my blog]My life~ Thu Oct 20, 2011 8:32 am

Cổ tích bóng đêm

Ngày xưa, xưa thật là xưa, khi bóng đêm chiếm toàn bộ trái đất, bóng đêm tự cho mình là độc tôn, là duy nhất. Thời gian dần trôi, bên cạnh bóng đêm còn có ánh sáng mặt trời, ánh sáng của những vì sao le lói. Bóng đêm bây giờ không là duy nhất nữa. Phải chia sẻ khoảng không gian sống cho một kẻ có tên là ánh sáng .

Thế là bóng đêm rất ghét ánh sáng , ghét nhiều đến nỗi , bóng đêm chẳng thèm để ý đến ánh sáng nữa. Hễ đâu có ánh sáng thì bóng đêm quay lưng đi, chẳng cần nhìn làm gì, chẳng cần tiếp xúc với cái luồng sáng chói chang ấy.

Bóng đêm là thế, có gì đó cô độc và lạnh lùng, vì muôn loài bây giờ chỉ thích ánh sáng thôi. Muôn loài vui chơi, đùa giỡn, sinh hoạt và lao động cùng ánh sáng. Còn khi bóng đêm đến, muôn loài chỉ muốn ngủ hoặc ngồi nhìn ngắm mà chẳng hề vui đùa với Bóng đêm. Thế là đêm thật buồn, thật cô độc và lạnh lẽo. Từ khi ánh sáng xuất hiện, bóng đêm ghét ánh sáng, hận ánh sáng, giờ đây bóng đêm tuyệt giao với ánh sáng và cũng chả thèm muôn loài. Mặc kệ, bóng đêm một mình lặng lẽ và lòng đầy uất hận ...

Một ngày mưa, khi ánh sáng bắt đầu le lói, cho đến khi tàn hẳn, thì mưa vẫn cứ rơi rơi hoài, chả hiểu nứơc đâu mà lắm thế. Đợi khi ánh sáng khuất xa, bóng đêm bứơc ra trong màn mưa đêm ảm đạm như thế, loanh quanh phủ đầy vạn vật, đột nhiên bóng đêm nghe tiếng khóc của một đứa trẻ ...

Bóng đêm chẳng quan tâm, ừ thì thế nào đứa bé ấy cũng đang khóc vì đang sợ bóng đêm đó sao. Cũng có thể nó khóc vì ánh sáng bỏ đi đấy, vì cả cơn mưa hôm nay. Bóng đêm lầm lì ngắm nhìn đứa bé đang ngồi khóc ấy, sao mà đứa trẻ ấy cô độc thế nhỉ, đêm tối mà khóc thì chắc đi lạc rồi, chắc vì cả lạnh nữa, đêm thì bao giờ cũng lạnh mà. Mãi suy nghĩ vẩn vơ về đứa bé, bóng đêm không biết đứa bé đang nhìn mình chăm chăm. Đây là lần đầu tiên có người dám nhìn bóng đêm, làm sao mà nhìn thấy được, làm sao nhìn khi xung quanh bóng đêm chỉ đặc một màu đen đáng sợ. Bóng đêm quát "không sợ đêm tối sao mà nhìn ta, ngươi đang khóc vì ánh sáng bỏ ngươi lại đúng không? vì luyến tiếc đúng không?"

Đứa bé vẫn khóc, nhưng cố gắng nói rằng: "bóng đêm chẳng đáng sợ đâu, mà cũng chẳng khóc vì ánh sáng, bé ghét ánh sáng nên bé mới khóc thế này, sao đêm tối không dài mãi ra, sao bóng đêm không là vĩnh viễn, bé khóc vì đêm tối mưa tuôn và chẳng muốn về nhà, vì muốn ngồi mãi với bóng đêm thế này! Để khóc thoải mái hơn", rồi chợt đứa bé la lớn.

Ồ, đứa bé đang chảy máu, chắc mưa tuôn xát vào vết thương ..bóng đen mủi lòng, bé thế kia mà sao nói thích đêm tối, lạ không. Có ai thích bóng đêm bao giờ ?

Bóng đêm đến bên cạnh đứa bé, nhìn vết thương, nhìn giọt nứơc mắt nhỏ nhoi giữa màn mưa lạnh. Ôm đứa bé vào lòng, bóng đêm im lặng.

Đứa bé bắt đầu thút thít và nói: "Con không muốn trời sáng, vì không muốn mọi người nhìn thấy vết thương trên người con, con ghét ánh sáng vì ánh sáng làm mọi người chê cười con, trong ánh sáng con phải không được khóc, khóc thì bị cho là đáng xấu hổ. Trong ánh sáng con fải sống mạnh mẽ nhưng con chỉ là đứa trẻ ... chẳng có điều gì của ánh sáng làm con vui cả. Trong ánh sáng người ta sẽ dễ dàng biết con để gieo vào con những vết thương lớn nhỏ, và vì thế, mẹ sẽ nhìn thấy, mẹ sẽ đau lòng."

À, bóng đêm hiểu rồi, ánh sáng làm lòng đứa bé cơ cực, nên nó cần đêm tối để giấu mình. Khi bị tổn thương thì nó trốn vào 1 góc thật kín, thật tối, để không ai biết, không ai nhìn thấy, và dùng bóng đêm để an ủi sự yếu đuối của chính mình. Mà bóng đêm cũng từng như thế, đứa bé khóc mãi thế này, đêm tối lạnh lắm, vết thương sẽ đau hơn ... lần đầu tiên bóng đêm nhớ đến ánh sáng. Muốn ánh sáng đến mau để đưa đứa trẻ này về, soi đường về, soi rõ vết thương để mẹ chăm sóc.

Bóng đêm dùng hết sức làm cho màn đêm dịu dàng hơn, để đứa trẻ nằm ngủ ... rồi dùng cái cell phone mà ánh sáng cho (ánh sáng bảo có lúc ngủ quên thì gọi dậy, hoặc tiện liên lạc, bóng đêm mà thèm gì cái cell phòne, nhưng giờ là lúc cần thiết)

- Alô - ánh sáng - đừng ngủ nữa, đến ngay với bóng đêm!

Quái lạ thật, lần đầu tiên nghe giọng bóng đêm, gì mà dịu dàng thế, mà hiền nữa, đâu như ánh sáng, hay bị nói rằng giọng dở tệ, thì giọng ánh sáng buổi sáng phải khác buổi trưa, khác buổi chiều chứ đêm thì có một buổi thôi mà.

Ánh sáng vội đến, mang luồng sáng le lói đến cạnh đứa bé , một chút ấm áp, xua cơn mưa kì quặc. Đứa bé khẽ co mình ngủ tiếp.

Bóng đêm nhìn ánh sáng và nói "hãy soi đường cho đứa bé về với mẹ, soi cho vết thương chảy máu kia khô lại và liền sẹo"

Rồi bóng đêm bỏ đi, ánh sáng nói theo: là đứa trẻ thì được quyền có sự che chở, muôn loài vạn vật cũng thế. Đừng vì mình là bóng đêm, không ai trông thấy mà tưởng mình ko cần che chở, hãy gọi cho ánh sáng khi đêm quá dài và lòng trống rỗng, ai cũng yêu bóng đêm cả, vì chỉ có đêm tối ngưòi ta mới biết yêu quí nhau hơn, đêm tối là nguồn của yêu thương. Con người ai cũng có một góc tối nào đó trong lòng mình, chính nơi này người ta biết làm sống lại những niềm vui của cuộc đời.

Chẳng bao giờ bóng đêm cô độc cả, biết không?

Bóng đêm khóc, khóc vì lẽ gì thì chỉ có ánh sáng biết mà thôi, những giọt nứơc mắt ấy long lanh trong nắng sớm, (bây giờ nó có tên là những giọt sương đêm)

Buổi sớm ấy chung quanh đứa trẻ là những hạt sương đêm lấp lánh, ánh sáng khẽ khàng hôn nhẹ, lau khô những giọt nước mắt của bóng đêm.

Và ngày nào cũng thế, hễ bóng đêm buồn và muốn khóc, ánh sáng sẽ lau khô những giọt nước mắt ấy. Và bóng đêm không còn cô đơn nữa.

"Có những câu chuyện là ước mơ của chính người kể, và ai cũng mong muốn sau đêm tối ta sẽ được an ủi, yêu thương vào ngày mai. Nếu muốn được an ủi, yêu thương hãy sống chân thành với cảm xúc của chính mình"

Hoathuytinh.com
__________________
TVH

Chữ ký của Blue



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Blue

—»President

—»President




Join date : 17/08/2011
Đến từ : Vương quốc gió
Tổng số bài gửi : 632

Bài gửiTiêu đề: Re: [my blog]My life~ Thu Oct 20, 2011 8:32 am

Hồng nhan...

Trần Minh Thuận

Long chưa bao giờ thấy ai bán vé số mà đẹp vậy. Cả cái xóm Cải Già này xôn xao hẳn lên từ khi cổ đến, nhứt là mấy ông sồn sồn rỗi việc và mấy cậu choai choai tuổi mới dậy thì.
Mấy quán càphê trong xóm ế ẩm thường xuyên tự dưng đông khách lạ thường, người ta đến ngồi chật cả quán để uống càphê và mua vé số. Thật ra là để ngắm cô bán vé số và trêu ghẹo vài câu. Quán có mười bàn thì hầu như cả mười bàn đều có người mua số. Ông Tư Búa lựa một hồi lâu mà chỉ mua một tấm, miệng cười hề hề méo xẹo:

- Mỗi bữa mua một tấm được rồi, bi nhiêu đó mà vô độc đắc chắc là đủ cưới em rồi hén! Một tấm vé số này biết đâu bằng tiền tui mài dao hai chục năm. Mà cô em tên gì? Hổm rày quên hỏi.

Cô gái liếc nhẹ ông một cái:

- Trúng năm tấm tui mới ưng, mua thêm vài tấm nữa đi rồi tui nói tên cho biết.

Ông Tư thấy cột sống mình như có một luồng điện chạy rần rần trước cái liếc mắt sắc như dao cạo, rất đơn giản bởi đã hơn năm mươi tuổi rồi mà ông chưa có lấy một lần làm chú rể. Ông móc hết các túi của cái quần soọc gom được mười một ngàn, chừa một ngàn để trả ly càphê đen còn bi nhiêu mua hết, ông phùng mang:

- Chơi xả láng, sáng có giang máy cày dìa luôn. Cô tên gì nói tui nghe đi!

Cô lẹ làng đưa ông thêm bốn tấm vé số nữa:

- Thuyền! Điêu Thuyền đó nghen! Tui đang chờ Lữ Ôn Hầu mà chưa thấy ổng đâu.

Cả quán cà phê cười rần rần trước câu đùa có duyên (hay vô duyên) của cô. Hình như người đẹp nói câu nào cũng có duyên.

Long ngồi một mình lặng lẽ quan sát cô gái. Đẹp như vậy chắc thiếu gì dân nhà giàu đeo, hay ít nhất cũng có thể xin được những chỗ làm tốt thì tại sao đi bán vé số chớ. Hổng lẽ cổ không biết chữ như mình? Hổng biết chữ nhưng đẹp vậy thì cũng thiếu gì chỗ nhận? Long nhìn kỹ và nhận thấy cô gái này có một điều gì đó rất bí ẩn, đằng sau ánh mắt lẳng lơ giả tạo kia như cất giấu một nỗi buồn.

Người trải qua bao nhiêu nỗi đau trong cuộc sống như Long thì nỗi buồn của người khác anh cảm thấy rất rõ dù người ta cố tình che giấu nó đi. Cô nhìn quanh quất rồi đi về phía bàn Long, chìa xấp vé số ra, giọng ngọt như mía lùi:

- Anh Hai mua giùm em vài tấm, chiều nay trúng số lấy rổ đựng tiền, chạy liền ra chợ, bợ cái tivi, dìa coi cho đã.

Cô nói một hơi có vần có điệu nhưng không hiểu sao Long chẳng có một chút cảm giác nào. Anh chỉ thấy tội nghiệp thật lòng cô gái trẻ kia, sao mà phải sống trong một cái vỏ bọc như vậy chớ. Anh lắc đầu nhè nhẹ:

- Tui không bao giờ kiếm tiền bằng cách rủi may.

Một chút bối rối hiện lên khuôn mặt, cô gái lặng lẽ bước ra khỏi quán, dáng đi sao mà trông khổ đến lạ. Khi không Long lại xao lòng với tấm lưng thon thả. Anh tự cười mình: Điên thiệt! Không tới mầy đâu mà trông, người ta đẹp như vậy thiếu gì người đeo. Quên đi! Cái thằng bốc vác mà mong gì!

Anh cố quên nhưng không biết sao chẳng thể nào quên được, bóng dáng ấy cứ bám lấy anh, dai dẳng đến đáng ghét. Anh vác gạo hùng hục cho quên, mệt quá thì quên mà hễ nghỉ uống nước một chút thì nhớ, tối về nhà nằm trằn trọc không ngủ được lại càng nhớ hơn.

Từ hôm anh từ chối mua số, cô không bao giờ mời anh nữa. Cô càng nói chuyện bạo hơn làm cho mấy ông hảo ngọt chết mê chết mệt và vé số cô bán càng chạy hơn, có ngày cô bán hơn ba trăm vé. Trong xóm xảy ra không biết bao nhiêu vụ vợ chồng lục đục chửi bới, thậm chí đánh nhau tơi tả mà nguyên nhân cốt lõi theo mấy bà vợ là đều do mấy tấm vé số của cô. Một bữa, bà Hai thu mua phế liệu bị chồng đánh chạy cồng cồng ra giữa chợ chửi rùm lên:

- Trời đất ơi! Bà con ơi! Nó mê con đĩ đó, tui nói mà nó đánh tui. Bi nhiêu tiền đem mua vé số hết! Sao hông mua luôn "cái đó" đi!

Ông Hai chạy theo lôi bà về nhà. Bà cố vùng vẫy, cào cấu nhưng cuối cùng cũng phải chịu phần vì ông mạnh quá, phần vì bà con cả chợ bu lại, như coi hát Sơn Đông. Mắc cỡ. Nhiều ánh mắt nhìn bà thông cảm, cả cái chợ này hình như rất nhiều người bị chồng hạ cẳng tay, thượng cẳng chân vì cô bán vé số. Họ xúm lại bàn bạc, rì rầm chửi rủa cô thậm tệ, coi cô chính là thủ phạm làm cho gia đình họ xào xáo không yên.

Lẽ thường tình hễ tức nước là vỡ bờ. Một buổi chiều đi vác gạo ngoài bến về, Long thấy rất đông người bu đen bu đỏ. Nghe mấy bà đàn bà chửi toàn những lời tục tĩu, trong đầu Long lờ mờ đoán ra điều gì đó bất ổn đến với cô. Anh vẹt đám đông bước vào và một cảnh hãi hùng đập vào mắt anh. Bốn năm người đàn bà đang túm lấy Thuyền, miệng chửi tay đánh. Bà Hai là người hung hăng nhất:

- Đánh cho mầy đi khỏi xứ này luôn! Mầy là con quỷ chớ con người gì! Bữa nay, tụi tao cho mầy biết tay!

Nói xong bà cầm cây kéo chụp đầu cô cắt lia lịa, từng lọn tóc bay lả tả xuống đất. Mái tóc dài tha thướt của cô nhanh chóng xơ xác đến tội nghiệp. Mấy bà khác cũng xúm lại xé áo xé quần cô nghe rẹt rẹt. Thuyền ngồi dưới đất cam chịu, không cự nự, đôi mắt ráo hoảnh không có một giọt nước mắt nào. Gương mặt vô hồn. Nhói lòng, Long vội bước tới lôi mấy bà kia ra, ẵm Thuyền chạy ra khỏi đám đông hỗn loạn. Anh nghe họ chửi với theo:

- Mầy giỏi thì cưới nó đi cho tụi tao yên! Cái thứ đó cưới nó, mầy cũng khổ thôi chớ chẳng sướng ích gì đâu.

Ra khỏi chợ, anh bỏ cô xuống, cởi áo mình choàng vô cho cô mặc. Lúc nầy, Long mới thấy hai giọt nước mắt trong veo lặng lẽ chảy dài trên má Thuyền. Anh nói nhỏ, giọng run run vì xúc động:

- Sao cô ra nông nỗi nầy chớ, tui cũng không hiểu tại sao cô phải sống theo cách như vậy nữa. Có chuyện gì cô nói thử coi tui có giúp được gì không. Cô ở đâu tới đây vậy?

Anh hỏi một hơi mà cô vẫn không trả lời câu nào. Hai người ngồi im lặng trên bờ đê nhìn con nước ròng hồi lâu. Cuối cùng cô đứng dậy:

- Tui dìa đây! Cảm ơn anh!

Cô lê từng bước chậm chạp trên con đê nhỏ, anh nhìn theo cái bóng nhỏ vàng vọt, xiêu vẹo in trên đê dưới những tia nắng chiều cuối cùng yếu ớt. Tự dưng anh thấy mắt mình cay cay. Ngay ngày hôm sau, xóm Cải Già lại nhanh chóng loan đi một tin khủng khiếp: Thuyền không còn đi bán vé số nữa mà đã đi bán bia ôm ở quán Điểm Hẹn của bà Năm Đau Khổ. Cái quán này Long chưa bao giờ ghé nhưng nghe thiên hạ nói thôi thì cũng đủ biết, ai vô đó bước ra bao giờ cũng rất "đau khổ" vì may mắn lắm là còn lại bộ đồ.
__________________
TVH

Chữ ký của Blue



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Blue

—»President

—»President




Join date : 17/08/2011
Đến từ : Vương quốc gió
Tổng số bài gửi : 632

Bài gửiTiêu đề: Re: [my blog]My life~ Thu Oct 20, 2011 8:32 am

Cuối cùng anh cũng gặp Thuyền ngoài chợ khi cô cố tình cho cả chợ này biết hình ảnh mới của mình. Mái tóc dài mới bị "sởn" xơ xác ngày hôm qua biến thành một kiểu tóc tém rất hợp thời trang với màu vàng óng ánh. Bộ bà ba bị xé tả tơi hôm qua nhanh chóng thay thế bằng một cái áo thun hai dây treo hờ hững trên đôi bờ vai, cổ áo rộng đến nỗi lồ lộ cả một phần ngực và cái quần jean trễ cạp khoe nguyên một khoảng bụng trắng nõn nà.

Đi bên cạnh Thuyền có thêm hai thằng ma cô mình mẩy xăm vằn vện và tóc tai bờm xờm với bộ mặt lạnh tanh. Cô đi từ đầu chợ đến cuối chợ, ghé từng nhà mấy bà đã đánh cô hôm qua nhưng họ trốn mất biệt. Long gặp cô trong quán càphê, nhưng anh lặng yên vì cũng không biết nói gì. Thuyền kêu cái đen uống và giơ tay ngoắc thằng nhỏ bán vé số lại:

- Bữa nay mầy còn bi nhiêu chị mua hết! Năm chục vé phải hôn? Một trăm nè! Từ đây dìa sau, mầy không còn một đối thủ cạnh tranh lợi hại nữa đâu. Tao bây giờ bán cái khác chớ không bán vé số nữa.

Nghe cô nói mà Long thấy nỗi chua chát dâng lên ngập lòng. Làm sao đến nông nỗi như vầy hả Thuyền! Phải chi tui có đủ điều kiện để giúp cô vượt qua những khó khăn trong cuộc sống này. Từ đó đêm nào anh cũng thập thò ở quán bia của bà Năm Đau Khổ để chờ cô về. Cứ đều đặn khoảng mười một giờ là cô rời quán lội bộ về căn nhà nhỏ thuê ở cuối chợ. Cô đi trước, anh lặng lẽ đi sau, khi cô dừng lại ói thì có anh bên cạnh vỗ lưng, đưa khăn cho cô lau miệng.

Mấy hôm đầu cô còn cự nự không chịu nhưng dần dần việc này trở nên quen thuộc với cô và nói thiệt nhằm bữa mà không có anh kè về chắc cô đã nằm xỉn ngoài đê hay đâm đầu xuống kinh rồi cũng nên. Anh thấy cô khóc nhiều hơn trong những cơn say oằn oại, có lẽ khi say rượu người ta không thể nào tự dối lòng mình được. Một bữa thấy cô uống nhiều rượu say mèm nên anh không dám bỏ cô lại một mình trong căn nhà rách nát, gió thổi vào lồng lộng, lạnh thấu xương. Anh sợ cô trúng gió. Cô nằm trên vạt chúi đầu xuống mà ói ồ ồ, xong rồi khóc như con nít:

- Má ơi! Con hư rồi! Cuộc đời con coi như bỏ đi rồi. Bin ơi! Con biết kêu má chưa? Chừng nào má mới gặp lại con đây. Trời ơi! Con tui còn nhỏ xíu mà!

Anh ngồi kế bên tay cầm ca nước đưa cho cô xúc miệng:

- Cô ráng ói ra hết đi! Chút khoẻ lại hà! Uống chi nhiều vậy hông biết!

Sau khi ói hết, Thuyền tỉnh táo trở lại:

- Anh dìa đi! ở đây làm gì mang tiếng lắm! Tui nói là nói cho anh chớ thân tui có còn cái gì đâu mà sợ mang tiếng.

Anh lúng túng, nửa muốn về nửa không. Cuối cùng anh quyết định:

- Tui không sợ mang tiếng! Mà thân tui cũng vậy thôi, cái thằng không cha không mẹ, dốt đặc cán cuốc như tui thì sợ mang tiếng gì chớ! Với lại, tui muốn nói chuyện với cô.

Thuyền ngồi dựa vào vách nhìn anh buồn buồn, có lẽ cô đã lờ mờ hiểu ra những điều anh muốn nói. Đâu có ai thật lòng lo lắng cho mình như anh đâu, cô ngước lên:

- Anh quyết không dìa thì thôi! Nhưng mà anh có đủ can đảm ngồi nghe tui kể chuyện đời tui không. Nếu chịu nghe hết thì anh muốn nói gì thì nói.

Long gật đầu cái rụp:

- Tui nghe! Nghe tới sáng cũng được! Dù chuyện cô như thế nào đi nữa tui vẫn nói những suy nghĩ của mình bao lâu nay. Cô kể đi!

Suốt đêm hôm đó Thuyền kể cho Long nghe về cuộc đời đau khổ của mình. Giọng cô chầm chậm, buồn thiệt buồn. Quê cô ở tận đất mũi Cà Mau. Từ đây tới đó ít gì cũng hơn ba trăm cây số. Cô thương một người thật lòng. Hai người quen nhau được gần hai năm, tình cảm tưởng là rất sâu đậm.

Cô là một cô gái nghèo ở nhà phụ má bán cái tiệm tạp hoá nhỏ. Một lần hắn ghé vào mua một gói thuốc, thấy cô bán hàng xinh đẹp nên từ đó về sau lui tới thường xuyên. Hắn giúp đỡ gia đình cô nhiều nên chiếm được cảm tình của má cô và cô cũng rất cảm động. Tình yêu của một đứa con gái mới lớn rất ngây thơ và trong sáng, cô thường mơ ước một ngày mình bước lên xe hoa về nhà người chồng mình thương yêu hết mực. Kết quả của sự yêu đương bồng bột đó là một giọt máu đã tượng hình trong bụng Thuyền.

Sau khi nghe cô báo tin này và nói ý định muốn làm đám cưới của mình thì hắn trốn biệt. Sau nhiều lần chống xuồng đi dò la, cô mới tìm được đến nhà hắn thì một sự trùng hợp ngẫu nhiên rất đau lòng lại xảy ra: Bữa đó là ngày đám cưới của hắn. Sự đau khổ và tức giận dâng lên đến tột cùng, cô ra chợ mua một cái ca nhựa và một can axít. Nhưng nghĩ tới nghĩ lui cô thấy mình không thể quá hèn hạ và độc ác, người ta phụ mình thì có trời đất phạt họ, con mình đẻ ra thì mình nuôi. Cô đổi ca axít bằng một ca nước mắm và đi đến nhà hắn. Đám cưới đông vui, chẳng ai để ý đến cô gái lạ. Cô bước đến trước mặt cô dâu và chú rể chậm chạp từng tiếng:

- Anh có con với tui rồi mà còn cưới vợ, bữa nay tui bắt anh phải trả sự công bằng lại cho tui.

Nói xong cô giơ ca nước mắm lên, khách khứa chạy tán loạn vì họ tưởng đó là ca axít. Cô tạt mạnh vào người hắn và bỏ chạy một hơi ra chiếc xuồng ba lá ngoài bến, mở dây chống vội ra sông cái về nhà mà nước mắt ròng ròng. Cô vừa chống xuồng vừa lẩm bẩm một mình trong cơn nấc nghẹn:

- Anh bỏ tui, tui cũng không cần anh nữa, chắc cũng có người giống như tui rồi nên người ta mới nói: Ví dầu tình có dở dang/ mình ên, thiếp chống đò ngang thiếp dìa. Bây giờ tui cũng y chang như vậy, tui cũng một mình chống xuồng dìa nhà nè! Trời ơi!

Cô khóc muốn hết nước mắt, nhiều lúc muốn chết cho rồi nhưng nhìn cái bụng đội áo ngày càng cao, cô không đành lòng. Đứa nhỏ trong bụng cô có tội tình gì chớ? Dù sao đi nữa mình cũng phải sinh nó ra và nuôi cho nó thành người. Cả xóm ai cũng nhìn cô với ánh mắt ghẻ lạnh. Không chồng mà có mang thì không gì nhục bằng. Họ dạy đám con nít mấy câu chọc cô khi cô mang cái bụng bầu ra đường: "Không chồng mà chửa mới ngoan, có chồng mà chửa thế gian chuyện thường". Sự chịu đựng cũng có giới hạn, khi thằng Bin được bốn tháng thì cô để con lại cho má nuôi, bỏ xứ đi nơi khác làm để kiếm tiền gởi về nhà tiếp má nuôi thằng Bin. Đã hơn năm rồi cô chưa gặp lại con, cô nhớ nó lắm, tối ngủ khóc hoài. Cô mong muốn một ngày về bên con mà không còn phải ngại ngùng.

Long ngồi lặng lẽ nghe cô kể đến khi gà đã gáy vang trong xóm. Anh ôm lấy cô, vỗ về:

- Dù sao cô cũng còn may mắn hơn tui, còn có con, có má. Còn tui là một đứa con nít bị người ta quăng bỏ bên đầu cầu. Đến bi giờ ba má tui mặt mũi ra sao tui còn hông biết. Nếu cô không ngại, tui muốn mình làm ba thằng nhỏ, tui với cô cùng dìa một lượt cho nó có ba có má đầy đủ thì cô không còn sợ ai cười nữa. Tui tính vậy cô thấy sao? Nếu được, hừng đông mình đi liền.

Thuyền lại khóc, nhưng có lẽ bây giờ là những giọt nước mắt hạnh phúc. Cô nhìn anh không nói nên lời. Đúng là ông trời còn thương cô. Anh chạy về nhà gom ít quần áo và mớ tiền dành dụm mấy năm qua rồi trở lại giúp cô thu dọn đồ đạc. Cả hai lặng lẽ rời khỏi xóm Cải Già khi trời còn chưa sáng, sương đêm lạnh buốt đôi vai nhưng trong lòng họ như có một ngọn lửa ấm áp được thắp lên...


Nguồn: Vietnet
__________________
TVH

Chữ ký của Blue



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Blue

—»President

—»President




Join date : 17/08/2011
Đến từ : Vương quốc gió
Tổng số bài gửi : 632

Bài gửiTiêu đề: Re: [my blog]My life~ Thu Oct 20, 2011 8:32 am

Cho và nhận

--------------------------------------------------------------------------------

Một người đàn ông bị lạc giữa một sa mạc rộng lớn. Ông mệt lả và khát khô, sẵn sàng đánh đổi bất kì cái gì chỉ để lấy một ngụm nước mát.

Đi mãi đi mãi, đến khi đôi chân của ông đã sưng lên nhức nhối, ông thấy 1 căn lều: cũ, rách nát, không cửa sổ.

Ông nhìn quanh căn lều và thấy ở 1 góc tối, có 1 cái máy bơm nước cũ và rỉ sét. Tất cả trở nên lu mờ đi bên cạnh cái máy bơm nước, người đàn ông vội vã bước tới, vịn chặt vào tay cầm, ra sức bơm. Nhưng không có 1 giọt nước nào chảy ra cả.

Thất vọng, người đàn ông lại nhìn quanh căn lều. Lúc này, ông mới để ý thấy 1 cái bình nhỏ. Phủi sạch bụi cát trên bình, ông đọc được dòng chữ nguệch ngoạc viết bằng cách lấy viên đá cào lên: “Hãy đổ hết nuớc trong bình này vào cái máy bơm. Và trước khi đi, hãy nhớ đổ nước đầy lại vào chiếc bình này”.

Người đàn ông bật cái nắp bình ra, và đúng thật, trong bình đầy nước mát. Bỗng nhiên, người đàn ông rơi vào 1 tình thế bấp bênh. Nếu ông uống ngay chỗ nước trong bình, chắc chắn ông có thể sống sót. Nhưng nếu ông đổ hết nước vào cái bơm cũ gỉ, có thể nó sẽ bơm được nước trong lành từ sâu trong lòng đất - rất nhiều nước.

Ông cân nhắc khả năng của cả hai sự lựa chọn: nên mạo hiểm rót nườc vào máy bơm để có nguồn nước trong lành hay uống nước trong cái bình cũ và coi như không đọc được lời chỉ dẫn? Dù sao, lời chỉ dẫn không biết đã ở đó bao lâu rồi và không biết có còn chính xác nữa không......

Nhưng rồi cuối cùng, ông cũng quyết định rót hết nước váo cái máy bơm. Rồi ông tiếp tục nhấn mạnh cái cần của máy bơm, một lần, hai lần ….chẳng có gì xảy ra cả!Tuy hoảng hốt, nhưng nếu dừng lại, ông sẽ không còn một nguồn hy vọng nào nữa, nên người đàn ông kiên trì bơm lên xuống, lần nữa, lần nữa …. nước mát và trong lành bắt đầu chảy ra từ cái máy bơm cũ kỹ. Người đàn ông vội vã hứng nước vào bình và uống.

Rồi ông hứng đầy bình, dành cho người nào đó có thể không may mắn bị lạc đưòng như ông và sẽ đến đây. Ông đậy nắp bình, rồi viết thêm 1 câu dưới dòng chữ có sẵn trên bình: “Hãy làm theo chỉ dẫn. Bạn phải cho trước khi bạn có thể nhận.”

Theo thanglongdl

Chữ ký của Blue



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Blue

—»President

—»President




Join date : 17/08/2011
Đến từ : Vương quốc gió
Tổng số bài gửi : 632

Bài gửiTiêu đề: Re: [my blog]My life~ Thu Oct 20, 2011 8:33 am

Sao Băng

--------------------------------------------------------------------------------

Có thể bây giờ anh chẳng còn nhớ đến em. Hoặc giả có nhớ, anh cũng lắc đầu mỉm cười và tự bảo: "Ôi, tuổi trẻ khờ dại và ngốc nghếch". Còn với em, cứ mỗi lần đạp xe lang thang qua ngôi trường cũ, qua con đường đầy lá me xanh thì nỗi nhớ anh cứ dâng lên se thắt cả lòng.

Em vẫn nhớ, một nhà văn nào đó đã viết rằng: "Đau khổ bắt nguồn từ hạnh phúc. Đi hết con đường hạnh phúc thì đoạn đường tiếp theo sẽ là đau khổ". Có lẽ em và cả chúng ta đã từng hạnh phúc, dù em không biết là nó có thật trọn vẹn. Hạnh phúc như một con bướm đẹp, nhìn xa thì thấy thích, vậy mà đưa tay bắt lấy, nắm tay lại thì nó đã vội tàng hình. Đến khi hai chúng ta quay đi là lúc em ngỡ ngàng nhận thấy: hạnh phúc rơi tuột khỏi tầm tay như con bướm vụt bay khi đã không còn thích thú gì chốn cũ .

Em vẫn nhớ, cái đêm đầu tiên chúng ta quen nhau, tình cờ và có vẻ gì như là ngớ ngẩn. Tan học về kẻ trước đứng đợi người sau, cười bâng quơ vụng về một vài câu nói . Rồi lần hò hẹn đầu tiên, sánh bước bên nhau qua con phố dài rợp đầy bóng cây và lá rụng... Chao ôi là nhớ ... cái thuở ban đầu dễ thương ấy ... lẽ nào, lẽ nào không có chút gì tồn đọng lại trong anh?

Kỷ niệm cuộn tròn trong lòng bàn tay, không nhiều mà không ít, để một lúc nào đó chợt vỡ tung ra thành trăm nghìn mảnh vỡ, khi dấu ái đã rút lui nhường chỗ cho trăm nhung ngàn nhớ, cho trăn trở giấc trong đêm, chợt bừng tỉnh dậy nước mắt ướt đầm cả gối . Kỷ niệm là giọt cà phê nhiễu xuống ly hờn dỗi một đêm mưa, là từng câu nói, là bàn tay trong một bàn tay nóng ấm nóng, là nụ hôn chưa trao đã vội tạ từ . Kỷ niệm là ngày chia tay tiếng cười nghẹn trên môi, cơn mưa đổ xuống phố buồn tênh mà cứ tưởng chừng như là em đang khóc.

Ai bảo anh lỗi hẹn, ai bảo anh không đến làm em thấp thỏm chờ trông rồi lòng bừng cơn giận. Ai bảo thói đa nghi bắt em nhìn anh bằng con mắt khác, rằng anh đùa giỡn, rằng anh lừa dối . Rồi em kết luận: con trai không thể tin được. Ai bảo cơn tự ái làm em không tin những gì anh thanh minh. Em lắc đầu quả quyết. Và anh ra đi, lẳng lặng. Ai bảo thế khi cả hai đứa cục tự ái to bằng trái núi để bây giờ có ngồi mà tiếc cũng chẳng tìm đâu lại chút ngày xưa .

Những ngày xưa khi anh nói ... anh yêu ... tia mắt anh nồng nàn em vẫn nhớ . Đến tận bây giờ em vẫn chưa thốt lên ba tiếng "Em yêu anh". Còn anh ngày xưa anh nói "Sẽ không bao giờ quên em đâu". Vậy mà bây giờ anh đã vội quên.

Đến tận bây giờ em vẫn không dám chắc rằng tình yêu anh có là thật sự, nhưng em không tin anh đã lừa dối . Anh nỡ nào lừa dối chi một con bé yếu đuối như em, mặc dù ngoài mặt mang vẻ bất cần tất cả . Anh hiểu em khao khát tình thương gia đình, bạn bè, mong có người thông cảm. Anh hiểu em sợ những nỗi đau, nỗi dày vò khi quanh mình mất mát nhiều thứ, vậy mà anh nỡ quay lưng.

Cứ mỗi lần đặt chân lên lớp cũ ngày xưa, nhặt xác lá vàng rơi hay ngồi một mình đếm nỗi buồn rớt vào đêm tỉnh lặng, là em nhớ đến anh, kỷ niệm vụt về đau nhói, buốt cả một vùng trái tim. Những lúc đó, em ước ao đến cháy bỏng là được nhìn thấy đôi mắt anh nồng nàn, nụ cười anh rạng rỡ . Em đã từng nuôi cho mình hy vọng, rồi chợt thấy mình vô nghĩa, khi cái mình làm mất đi hiếm khi trở lại bao giờ ...

Đêm nay trời đầy sao . Muôn vàn vìtinh tú ganh nhau lấp lánh. Ngôi sao nào là của anh? Còn em? Có lẽ là ngôi sao nhỏ bé đứng lẻ loi ở góc trời vô vọng kia, soi những tia sáng yếu ớt và nhấp nháy khóc cho mình. Em dõi mắt ngóng trông mà nào có thấy, ngôi sao băng vụt qua như lời anh dịu vợi "Khi gặp được ngôi sao như thế, mình ước gì sẽ toại nguyện". Tình yêu của chúng ta chỉ là ngôi sao băng thôi, lóe sáng rồi lẫn vào bóng đêm, để lại cho em lời nguyện cầu có bao giờ thực hiện ?...

cho anh! cho riêng em! cho một thời mộng mơ
__________________
Em Ở Lại Xác Hương Tàn Phấn Cũ...
Thời Xuân Xanh Qua Rât Đỗi Vô Tình...
Em Có Khóc Mỗi Khi Mùa Thu Tới?...
Lá Thu Vàng Rơi Xuống Tuổi Điêu Linh...

Chữ ký của Blue



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Blue

—»President

—»President




Join date : 17/08/2011
Đến từ : Vương quốc gió
Tổng số bài gửi : 632

Bài gửiTiêu đề: Re: [my blog]My life~ Thu Oct 20, 2011 8:33 am

Valentine

--------------------------------------------------------------------------------

Ngày... tháng... năm...
Ngày đầu tiên tôi đi học bằng xe buýt, ba đưa tôi đến chỗ đón xe, dù chỗ đó cách nhà tôi không xa mấy. Ba đứng đợi xe với tôi. Tôi im ỉm nhìn xuống mặt đường. Chán ghê, tôi mười tám tuổi rồi, ba má làm như tôi con nít không bằng. Sáng nay má bắt tôi khoác thêm áo, đội nón, trời có lạnh, có nắng gì đâu. Ba thì đi đón xe với tôi, tôi tự làm một mình được mà. Xe dừng lại, ba dắt tôi lên xe, kiếm chỗ cho tôi ngồi. Ba đi hỏi mấy chú phụ xe coi bận về xe sẽ dừng những trạm nào gần khu vực nhà tôi. Ba bước lại chỗ tôi dặn kỹ tôi nhớ xuống chỗ ba chọn. Ba dặn tôi không được ngủ gục trên xe. Nếu không chẳng biết xe chạy tới đâu, có ngày khỏi về nhà. Ba còn nói với anh ngồi bên cạnh trông chừng tôi giùm. Ba xuống xe, xe lăn bánh. Tôi thấy mọi người trên xe quay lại nhìn tôi chăm băm. Ngạc nhiên? Tò mò? Buồn cười? Tôi quê quá chừng! Xe dừng trước cổng đại học Khoa học tự nhiên ở Thủ Đức, tôi hớn hở bước xuống đi vào trường chợt nghe tiếng ba gọi:
- Ly, Ly...
Tôi tròn mắt quay lại:
- Ba lái xe chạy theo xe buýt à?
Ba gật đầu:
- Ừ, ba muốn coi xe dừng ở đâu. Xe ngừng ngày trước cổng trường ba thấy tiện ghê.
Ba móc túi lấy tiền cho tôi. Tôi lắc đầu:
- Con có rồi.
Ba ấn vô tay tôi:
- Cứ cầm đó. Thôi con vô học đi.
Tôi lí nhí cám ơn ba rồi đi vô trường. Tôi xúc động dễ sợ. Ba cứ vậy hoài. Tôi đã lớn rồi!
Ngày... tháng... năm...
Hôm nay là ngày gì sao xe buýt đông thế. Tôi lên xe đã sạch trơn chỗ trống, đành phải đứng vậy. Kể ra đứng cả tiếng đồng hồ oải thật. "Nhưng riết rồi cũng quen" tôi tự an ủi mình. Dọc đường xe liên tục đón khách. Ôi, chen chật đến nỗi không cần vịn cũng bảo đảm không té. Xe dừng lại trước cổng trường tôi thở phào nhẹ nhõm lui cui đi ra. Chợt chân tôi đau điếng, đau đến nỗi không la lên thành tiếng được. Tôi ngâng phắt lên thấy một cái tướng to bè đang "vô tư" đạp chân tôi. Tôi chưa kịp kéo áo lại bắt đền thì người này chen người kia lấn để hắn thoát đi mất. Tôi ấm ức đi vào nhà vệ sinh rửa chân. Tôi nhăn mũi tự chế nhạo mình "Đáng đời, mắc chi hôm nay lấy giày dây của má mang để bị đạp te tua. Cái tật xí xọn, se sua". Tôi rửa hoài sao ngón chân cái còn vết gì đen đen chưa ra. Tôi mở cặp lấy mắt kính nhìn cho rõ. Oái! Dập cái ngón chân của tôi rồi. Tôi nhớ lại cái tướng của hắn to cao đến nỗi lúc đứng dậy xuống xe hắn phải khom thấp người để không đụng đầu. Nỡ lòng nào hắn đem cái thân bồ tượng ấy đè lên bàn chân nhỏ xíu của tôi! Tôi thầm rủa cái gã cà chớn.
Tan buổi học tôi lơn tơn bước ra khỏi lớp. Mắt tôi chợt sáng lên khi bắt gặp tên hồi sáng. Không thể lẫn lộn được với cái dáng to kềnh càng và chiếc áo sơ mi màu mận chín. Tôi hăm hở bước nhanh tới đập tay lên vai hắn:
- Này!
Hắn quay lại, tôi bất ngờ vì thấy tay hắn bị bó bột, hắn nhìn tôi ngạc nhiên:
- Có chuyện gì vậy bạn?
Tôi tức tối chỉ xuống chân mình:
- Anh giẫm lên chân tôi hồi sáng. Anh không xin lỗi tiếng nào mà bỏ đi thẳng.
Thấy hắn ngơ ngác, tôi nhắc thêm:
- Ở trên xe buýt đó.
Hắn nhíu mày cố nhớ:
- Thế à? Tôi không biết, giờ cho tôi xin lỗi bạn.
Tôi lắc đầu:
- Không.
Hắn khó chịu:
- Vậy bạn muốn gì?
- Muốn làm sao mất cái vệt bầm này.
Hắn quay người bỏ đi sau khi nói:
- Bạn đã cố tình làm khó tôi đành chịu.
Tôi trợn mắt túm áo hắn lại:
- Ê, ê...
Hắn gạt tay tôi ra:
- Bạn lại muốn gì đây? Tôi không nhớ hồi sáng có đạp chân bạn không, song vì lịch sự tôi đã xin lỗi bạn, sao bạn cố chấp vậy? - Hắn chợt cười khó ưa - À, à...Hay bạn cố tình gây ấn tượng để làm quen với tôi?
Tôi lắp bắp:
- Cái... cái... gì...
Hắn câng câng mặt cười:
- Chớ còn gì... Tôi tự biết mình đẹp trai lắm.
Tôi hét lên:
- Xí, ai thèm làm quen với anh, xấu nhất mà cứ tưởng đẹp nhì. Tướng tá dềnh dàng như khỉ đột, cười nhăn nhở như đười ươi, mắt như... như cú vọ. Hứ.
Tôi quay ngoắt bỏ đi nhưng chợt nghĩ... tôi liền quay trở lại đá mạnh vô chân hắn:
- Huề nha!
Hắn xuýt xoa nói với theo:
- Đồ con gái chanh chua, mỏ nhọn, hung dữ, đanh đá.
Ngày... tháng... năm...
Đúng là oan gia ngõ hẹp. Ai dè hắn học chung lớp, lại còn là lớp trưởng của tôi nữa chứ. Nghe đâu hắn thi vào cao điểm nhất lớp tôi và hắn đã làm lớp trưởng suốt mười hai năm đi học nên ai cũng nhất trí chọn hắn làm đại diện cho lớp. Xì, có gì hay đâu cái đồ hám danh, hãnh tiến. Tôi có chuyện xích mích với hắn, chắc thế nào hắn cũng tìm cách "đì" tôi cho coi. Hừm, tôi chả sợ hắn đâu.
Ngày... tháng... năm...
Cái cảnh chen lấn, đông nghẹt của xe buýt không còn xa lạ với tôi. Tôi ngó lơ ra cửa sổ ngắm nhìn bên ngoài. Chợt xe buýt thắng gấp lại. Một anh đang đứng gần té vô tôi. Tôi hoảng hồn lấy cặp đẩy anh ra. Thấy tôi phùng mang, trợn mắt anh ta rối rít xin lỗi. Có tiếng cười của những người xung quanh, có cả lời chọc ghẹo:
- Dữ quá cô bé ơi!
- Bé ơi, sinh viên năm thứ nhất hả?
- Bé giận nhìn dễ thương quá!
- Bé ơi, bé tên gì?
Tôi không thèm trả lời quay đầu ngó chỗ khác. Tôi tự nhủ mai mốt không ngu ngốc ngồi ngoài bìa ở hàng ghế đầu nữa.
Đang lững thững ra cổng trường tôi nghe tiếng gọi, tôi ngoái lại chờ. Đến khi chiếc xe thắng kít lại kế bên, tôi mới nhận ra tên lớp trưởng. (Mắt tôi cận, ra đường không đeo kính nên đâu nhìn rõ được ai). Hắn ngoác miệng cười:
- Cường chở Ly về nha, chiều thứ bảy xe buýt đông lắm.
Tôi cố lịch sự:
- Tôi đi quen rồi, cám ơn lớp trưởng.
Hắn tủm tỉm:
- Cũng không sao, nhưng Ly nhớ đừng chọn ngồi hàng đầu ghế ngoài bìa.
Tôi ngơ ngơ ngó hắn không hiểu. Hắn lại cười:
- Mai mốt có xảy ra trường hợp như hồi sáng, Ly đừng phản xạ như vậy nữa. Trẻ con, chanh chua và dữ quá. Người ta đâu cố tình tại xe thắng gấp thôi.
Tôi hầm hừ nhìn hắn đe dọa. Quái, sao hắn biết cà? Chắc trên xe lúc đó có bạn của hắn.
Ngày... tháng... năm...
Hắn cố tình chen vô ngồi cạnh tôi. Được thôi. Bàn ghế của nhà trường mà. Tôi phân chia ranh giới rạch ròi, hở tay hắn sơ ý lấn chiếm lãnh thổ thì tôi lấy bút đâm hắn một cái. Chân hắn vừa nhích qua một chút thì tôi dùng giày cao gót khỏ lên. Cuối buổi học hắn tổng kết:
- Mười một vết đâm, tám vết giày. Lưu Ly hiền thật!
Tôi nghếch mặt lên bỏ đi.
Ngày... tháng... năm...
Nhìn hắn chống nạng đi vào lớp, tôi khẽ bĩu môi. Chắc là lại bị xe tông nữa rồi. À không, phải nói rằng hắn tông người ta chứ. Đầu năm tới giờ hắn đã tông xe ít nhất là bốn lần. Đồ quái xế. Hắn có bị sao cũng đáng đời, chỉ tội cho người ta khi không bị vạ lấy. Tiếng Hưng sôi nổi giữa đám con trai bàn dưới làm tôi chú ý.
- ... Chẳng những Cường không chùn bước mà còn gan dạ cúp đầu xe bọn cướp. Cả hai xe ngã lăn ra đường. Xe cảnh sát chạy tới ngay tức khắc, còng hai tên cướp lại. Mấy anh cảnh sát chở Cường vô bệnh viện. Mấy ảnh khen Cường hết lời và có hứa sẽ tặng bằng khen cho Cường. Tụi mày coi lớp trưởng mình oai không?
Mọi người vây quanh hỏi han, khen ngợi hắn như một anh hùng. Hắn khiêm tốn luôn miệng nói:
- Ai trong hoàn cảnh đó cũng hàng động thế thôi, các bạn đừng khen nữa làm Cường ngại quá.
Tôi cũng muốn lại xem vết thường hắn thế nào nhưng ngài ngại làm sao ấy. Tôi tự cốc vào đầu mình, toàn nghĩ xấu cho người khác...
Ngày... tháng... năm...
Sinh nhật của tôi là một ngày thật đặc biệt, ngày 14-2, ngày lễ tình nhân cũng là kỷ niệm ngày cưới của ba má tôi. Sinh nhật năm nay của tôi cũng như mọi năm, không có bạn bè, chỉ có những người thân trong gia đình. Tàn tiệc, ba má ngồi mở quà với tôi sau khi dọn dẹp xong. Chợt ba hỏi:
- Quốc Cường là ai vậy Ly ?
Tôi tròn miệng, sao ba lại biết tên lớp trưởng tôi? Tôi đâu có kể về hắn cho ba nghe.
- Con...
Tôi chưa kịp nói gì thì ba đưa hộp quà.
- Con quen với nó bao lâu rồi? Thân với nhau tới mức dám gửi quà đến tận nhà chúc mừng à?
Tôi luýnh quýnh xua tay:
- Hắn là lớp trưởng của con. Con không biết hắn sao lại gửi quà tới. Con đâu có quen thân với hắn. Con ghét hắn nữa là... con... con...
Má xen vào:
- Kìa ông, bé Ly vừa mừng sinh nhật mười chín đó. Tôi tin bé Ly biết chọn bạn chơi. Con lớn rồi, bạn bè nam nữ là chuyện bình thường. Ông đừng ngăn cấm hay la rầy làm con nó sợ.
Ba phản bác:
- Nó còn nhỏ chỉ nên chú tâm vào học thôi.
Má vẫn nhẹ nhàng:
- Ngoài việc học ra nó cũng cần có bạn bè chứ. Đâu phải là có bạn sẽ xao lãng việc học đâu.
Sợ má hiểu lầm tôi lên tiếng:
- Má à con...
Má khoát tay:
- Má hiểu mà, con đem quà vô phòng đi. Có chuyện gì cứ tâm sự với má. Má ủng hộ con.
Tôi ngần ngừ đem quà vào trong. Tôi bối rối mở món quà của hắn. Tôi không biết hắn tặng nhân dịp gì đây? Sinh nhật hay lễ tình nhân? Tôi luống cuống, tôi... sao sao ấy. Đêm nay trước trang nhật ký tôi tự hỏi mình nhiều lần, tôi có ghét hắn thật không?

Minh Thy

Chữ ký của Blue



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Blue

—»President

—»President




Join date : 17/08/2011
Đến từ : Vương quốc gió
Tổng số bài gửi : 632

Bài gửiTiêu đề: Re: [my blog]My life~ Thu Oct 20, 2011 8:33 am

Hạc giấy

--------------------------------------------------------------------------------

Có những món quà thật đơn giản nhưng chứa đựng biết bao nhiêu chân tình. Tôi biết một chàng trai đã gấp 1000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì xán lạn nhưng họ vẫn luôn hạnh phúc bên nhau. Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa . Nàng rất lấy làm tiếc nhưng rồi nỗi đau của chàng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người.

Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều trước đây vì thiếu nó mà người yêu đã rời bỏ anh, mà còn giúp anh xua đuổi ra khỏi tâm trí mình một điều gì đó của tháng ngày xưa cũ.

Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ra đó chính là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại.

Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng bây giờ anh đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ đã từ chối đã làm được điều đó.

Đôi vợ chồng cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, như thể thời gian không bao giờ làm thay đổi nụ cười ấy, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào.

Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc một căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Vì vậy nàng quyết định xa anh. Nàng mong ước cha mẹ sẽ dặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.

Chàng trai bật khóc.

Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn bên ta nữa. Chỉ bởi vì họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ. Nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có. Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu . Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại.

Trong tình yêu chẳng có gì tồi tệ hơn để nhớ thương một người là ngồi cạnh họ và lo sợ rằng sẽ mất họ.
__________________

Chữ ký của Blue



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Blue

—»President

—»President




Join date : 17/08/2011
Đến từ : Vương quốc gió
Tổng số bài gửi : 632

Bài gửiTiêu đề: Re: [my blog]My life~ Thu Oct 20, 2011 8:33 am

Truyền thuyết vẫn luôn là truyền thuyết... mỗi khi đọc một cuốn truyện về một truyền thuyết tôi luôn cho rằng mọi chuyện trong sách mãi không bao giờ có thể thực hiện được... mãi đến một hôm tôi mới biết được rằng cuộc đời vẫn còn những điều kỳ diệu. Tôi tin không phải vì đó là một câu chuyện lãng mạn mà tôi tin bởi vì đó là một tình yêu không bờ bến. Cuốn sách mà tôi đang đọc có tên " Câu truyện của 1000 con hạc giấy"... Tựa đề của cuốn sách đã làm cuốn hút tôi và khi tôi đọc thì không sao dứt ra được.

"Câu chuyện của 1000 con hạc giấy"

Nơi nào có em là nơi đó có nhiều hạnh phúc... Và nơi nào có anh nơi đó sẽ có kỳ tích. không biết rằng em có biết điều đó không? Nhưng anh vẫn tin cuộc sống còn có em là còn hạnh phúc và còn có anh sẽ còn kì tích xuất hiện... Anh nghe người ta nói rằng khi một người thật lòng cầu nguyện với 1000 ngàn con hạc giấy thì nguyện vọng sẽ được thực hiện. Anh tin... cũng như em tin vào thượng đế... anh cũng tin vào thượng đế. Anh rất muốn đến nhà thờ để quỳ xuống cầu xin cho chúng ta nhưng anh vẫn không đi đến vì anh sẽ chờ em, chờ người mà cho anh tin vào điều đó. Em đã hứa với anh một ngày đó em sẽ đưa anh đến nhà thờ... anh mong muốn rằng ngày đầu tiên anh đến nhà thờ sẽ có em cùng đi.

Con hạc thứ 1:

- Hôm nay anh bắt đầu xếp 1000 con hạc... Thật sự hơi khó khăn khi bắt đầu một việc gì đó mà không biết được kết quả thế nào và không biết phải bắt đầu từ đâu. Nhưng không hiểu sao anh lại cảm thấy mình rất vui vì anh đang làm một việc gì đó cho chúng ta. Anh làm với tất cả những gì anh thấy được... những quyển tập, những tờ giấy màu... tất cả anh sẽ làm nên 1000 con hạc giấy. Tuy nó sẽ không được đẹp về màu sắc nhưng khi đã đủ anh hy vọng căn phòng của em sẽ tràn ngập những con hạc mang đầy ước mơ nguyện vọng, tâm huyết và tình yêu của anh dành cho em.

- Mỗi con hạc anh đều mang cho nó một nguyện vọng và ước mơ của anh... nếu một mai truyền thuyết là hiện thực thì trong 1000 con hạc đó sẽ biến thành 1 con hạc thật sẽ chấp cánh bay... Và nguyện vọng của anh sẽ được toại nguyện. Con hạc thứ nhất... anh cầu nguyện rằng chúng ta sẽ bắt đầu một cuộc sống mới quên đi những gì mà chúng ta đã trải qua... những ngày buồn rồi sẽ qua hết bên cạnh chúng ta sẽ là những nụ cười mang đầy hạnh phúc... Như những ngày đầu chúng ta quen nhau

Con hạc thứ 2:

- Sự cô độc thật là khó chịu... không biết rằng con hạc đầu tiên nó cũng có ý nghĩ như thế không? Anh nghĩ rằng ý nghĩa của con hạc thứ hai cũng như thế... Nó sẽ là người bạn, hoặc sẽ là người thân thiết nhất của con hạc thứ nhất.

- Anh mong rằng chúng ta sẽ luôn ở bên nhau

Con hạc thứ 3:

- Khi đã quen rồi... mọi việc cũng trở nên thuận tiện... Từng lời nói cũng trở nên thân thiết dường như đã làm quen từ rất lâu rồi. Tuy nhiên khoảng cách vẫn hãy còn rất xa để được như thế... nhưng được như thế đã là một điều đáng để vui mừng rồi phải không em... hãy để những tâm sự lúc nào cũng được trao cho nhau...

- Anh mong rằng chúng ta sẽ luôn giữ được thói quen âtm sụ cùng với nhau.

.... Vẫn còn rất dài... đến khi con hạc thứ 1000...

Con hạc thứ 4:
_ số 4... số 4 mang một ý nghĩa gì nhỉ?... bạn bè xung quanh ta... 4 người cùng sinh ra tử... những vui buồn chung thế mà bây giờ... mỗi người một phương... người vui kẻ buồn... không biết bao giờ mới đi cùng một con đường như xưa kia...
_ hy vọng rằng những người bạn xung quanh chúng ta sẽ luôn ở mãi bên cạnh chúng ta...

con hạc thứ năm...

_ Hy vọng rằng những gì chúng ta đã làm sẽ làm mãi...

Con hạc thứ 6:

_ Con số 6... ba đứng thứ 6 trong gia đình... nhưng quyền uy đã vượt qua tất cả mọi thành viên trong gia đình bởi lẽ ba là người rất có uy tín... rất lý lẽ trong mọi công việc. Mỗi một chuyến đi được thực hiện một phần đều được ba lên tiêng nói giúp cho... Bởi lẽ tình thương của một người cha không chỉ là quan tâm, lo lắng và mong rằng sau những chuyến đi con mình sẽ trưởng thành hơn đó mới là điều mong mỏi lớn lao. Đối diện với ba không phải là nỗi lo sợ mà giấu kín... mà là sự kính trọng, nể phục và phân bày những nỗi lo âu. Nhưng rồi sẽ có một ngày sẽ đối diện với một người ba nữa... tuy không sinh ra ta nhưng lại sinh ra... không biết rồi sẽ thế nào đây... nhưng luôn tin tưởng rằng con người luôn đi theo những lý lẽ... và cuộc sống hạnh phúc bên cạnh người mà con của mình thương yêu luôn là điều quan trọng nhất... Rồi sẽ có một ngày sẽ đối diện với một người ba nữa phải không? An tâm đi... Mọi chuyện vẫn trong tầm tay... Ngày mai trời sẽ sáng và mọi chuyện sẽ luôn tốt đẹp
_ hy vọng rằng những cuộc gặp mặt luôn đem lại những niềm vui bất ngờ...

Con thứ 7:

_ Quyết tâm... để có một quyết tâm thật sự không phải dễ một chút nào. Và để làm một việc mà đã bao người đã từng thất bại trong đau khổ... quyết tâm phải thật là vững chắc. Nhưng quyết tâm vẫn chưa thể đủ để làm nên một kỳ tích cần phải có sự đồng tình, ủng hộ từ một người quan trọng. Một ngày nào đó giông bão rồi sẽ ập đến... chắc chắn rằng ngày đó sẽ đến không biết rằng ngày mai? ngày mốt? hay một ngày nào khác? Nhưng hãy giữ vững quyết tâm dù tương lai có xảy ra bất cứ chuyện gì gian khó... hạnh phúc không thể đến với khi chúng ta quay đầu lại với con đường hạnh phúc ch1ung ta đang đi.
_ hy vọng rằng quyết tâm, sự ủng hộ từ một nơi xa luôn luôn được giữ vững

Con hạc thứ 8:

_ bạn bè xung quanh ta... có những lúc chính chúng ta không muốn bạn bè xung quanh mình dần dần mất đi... nhưng đó là một sự thật. Sự thật luôn làm người ta không thể chấp nhận... nhưng sự thật đó rồi cũng sẽ đến... những người bên cạnh mới cần sự chăm sóc của mình. Bạn bè không phải chỉ là gặp nhau, quan tâm giúp đỡ... mà bạn bè nằm trong lòng mình... dù có chuyện gì xảy ra mình vẫn coi người ta là bạn thì mình vẫn luôn còn một người bạn. Nhưng bạn bè đích thật sẽ khong xen vào cuộc sống của mình mà chỉ có thể giúp đỡ trong tình cảnh cho phép... đó mới là một người bạn..
_ Hy vọng rằng mỗi chúng ta sẽ có những người bạn đích thật.

Con thứ 9:

_ hy vọng rằng ngày mai chúng ta sẽ không còn buồn...

con hạc thứ 10:

_ Trong cuộc sống có những điều mà ta đem lòng ngưỡng mộ... nhưng thật ra ta vẫn luôn có thể làm được không mấy khó khăn... điều mà tôi luôn kính phục đó là yêu một người đến trọn đời. Có một người nói với tôi rằng từ bỏ tình yêu là để tình yêu đó được phát triển. Một suy nghĩ cũng đúng nhưng đó là suy nghĩ của những người không thể bỏ cả đời mình ra để yêu một người...
Không nhớ rằng tôi quen người đó ở đâu nhưng được gặp gỡ và quen biết người đó quả thật là may mắn. Có một ngày tình cờ tôi gặp anh ta... với một vẻ mặt thật buồn, ngồi trước cửa nhà và tay đang gấp một con hạc. Hỏi ra mới hay rằng trong những lúc buồn bã, cô đơn anh ta đều gấp một con hạc mà có nhiều gọi đó là con cò, hay thiên nga... Anh ta với tôi rằng thật ra gấp giấy cũng chỉ để quên đi những lúc buồn bã không biết phải làm gì và truyền những nỗi tâm tư của mình vào đó... Dù gấp gì cũng vậy cả nhưng con hạc nó có đôi cánh khi nó bay đi thí những tâm tư của mình cũng sẽ vơi bớt. Anh ta nói rằng mình có thể đưa mơ ước vào trong những con hạc bởi vì có thể ước mơ đó sẽ thành hiện thực... Nhưng anh ta không đưa ước mơ của mình vào, anh ta giải thích với tôi rằng... Có ước mơ vì ước mơ đó có thể thực hiện được nhưng đã biết là người không bao giờ quay trở lại được nữa thì có mơ ước cũng đâu có thể làm được gì... Có mơ ước thì có được mục tiêu để mình thực hiện mơ ước... nhưng mơ ước của anh ta đã không còn trên cõi đời này nữa... Anh ta kể cho tôi nghe rằng... Ngày trước cũng như bao người khác có một tình yêu thật đẹp... dù có khó khăn nhưng vẫn vượt qua được... Nhưng khi người không còn cản trở nữa thì trời lại cản trở... Đôi khi cũng tưởng chừng đó chỉ là đau khổ nhất thời có thể quên đi được nhưng đau khổ nhất thời đó lại không bao giờ quên đi được... Những lúc quên đi chỉ là những lúc làm việc cực lực và uống cho quên đi... Và khi cùng nhau uống cho quên đi thì chỉ có thể kịp hỏi được một câu rằng... Anh thấy thế nào khi phải sống một mình như thế này? ... anh ta rất vui vì mình đã làm được như thế...
_ Không bao giờ đánh mất tình yêu của mình...

Con hạc thứ 11...

_ điều mà mong mỏi trong con hạc chỉ mong rằng... sẽ không còn giận nữa...

con hạc thứ 12...

_ Lâu lắm rồi trong cuộc sống mau thay đổi... Đã từng một lần muốn rời khỏi cuộc sống... mà mình đã hằng mơ ước... nhưng đến cuối cùng cũng nhận ra được... nơi nào mới thuộc về mình nơi nào đang cần mình ở lại.....em vẫn là người mà anh đã, đang và vẫn mãi....... ^_^
_ những chuyện qua rồi hãy cho nó qua.... hy vọng rằng từ nay trở đi chúng ta... vẫn mãi....

con hạc thứ 13...

_ hôm nay là một ngày thật vui.... đã lâu lắm rồi không có được một ngày nào vui như thế... có lẽ phải quay về gần 345 ngày trước mới vui như thế....... dù có khó khăn đi chăng nữa... và dù không thể thay đổi hiện tại... nhưng những gì mà quý nhất trong cuộc sống này... đã quay trở lại... nếu hôm nay có thể uống rượu ngắm trăng thì hay biết mấy... hay một cơn mưa để trọn vẹn niềm vui của ngày 345 ngày trước... tuy dầm mưa, ướt đẫm, lạnh nhưng... rất là vui.....
_ hy vọng rằng ngày nào cũng là ngày ấy...
_ Dù cho ốm đau... bệnh tật.... có giàu sang... có nghèo hèn...v v.v Có!
_ đời có bao nhiêu đổi thay... nhưng có thay đổi thế nào đi chăng nữa câu trả lời cũng chỉ là một

con thứ 14...

_ tình yêu luôn là sự ngọt ngào..... đừng để tình yêu mang thêm một vị đắng....

Con thứ 15...
_ trải qua bao tháng ngày cuối cùng... vẫn về bên nhau
_ mãi mãi sẽ như thế... hạc nhất định sẽ chấp cánh bay

Con thứ 16
_ đã trải qua nhiều chuyện không cần nói gì thêm nhiều chỉ cần 1 câu nói
" mãi mãi vẫn không thay đổi"
_ sao bao nhiêu năm tháng cuối cùng tôi đã hiểu 1 điều... chúng ta không còn xa nữa...

Con thứ 17...

_ Đã đến lúc rồi... hãy chấp cánh ước mơ... Chỉ trông chờ vào lời nói của em...

(còn tiếp)

Chữ ký của Blue



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Blue

—»President

—»President




Join date : 17/08/2011
Đến từ : Vương quốc gió
Tổng số bài gửi : 632

Bài gửiTiêu đề: Re: [my blog]My life~ Thu Oct 20, 2011 8:34 am

Chàng ...và Nàng

Gió đưa mười tám lá me
Mặt rỗ hoa mè, ăn nói có duyên...

***

Chợ chiều nhiều khế, ế chanh,
Nhiều con gái tốt nên anh chàng ràng.
Chàng ràng như ếch hai hang,
Như chim hai ổ, như nàng hai nơi.

***

Ðồng đăng có phố Kỳ Lừa
Có nàng Tô Thị, có chùa Tam Thanh.
Ai lên xứ Lạng cùng anh
Tiếc công bác mẹ sinh thành ra em.
Tay cầm bầu rượu nắm nem
Mảng vui quên hết lời em dặn dò.
Gánh vàng đi đổ sông Ngô.
Ðêm nằm tơ tưởng đi mò sông Thương.

***

Anh như con nhạn bơ thờ
Sớm ăn tối đậu cành tơ một mình.
Em như con hạc đầu đình
Muốn bay không nhắc nổi mình mà bay.

***

Ðêm qua trời sáng trăng rằm
Anh đi qua cửa,em nằm không yên.
Mê anh chẳng phải mê tiền
Thấy anh lịch sự, có duyên, dịu dàng.
Thấy anh em những mơ màng
Tưởng rằng đây đấy phượng hoàng kết đôi.
Thấy anh chưa kịp ngỏ lời
Ai ngờ anh đã vội dời gót loan.
Thiếp tôi mê mẩn canh tàn
Chiêm bao như thấy anh chàng ngồi bên.
Tỉnh ra lẳng lặng yên nhiên
Tương tư bệnh nó phát liên miên cả ngày.
Nghĩ rằng duyên nợ từ đây
Xin chàng hãy lại nơi đây chút nào,
Cho thiếp tỏ thiệt thấp cao ...
Mang bầu tới quán rượu dâu
Say hoa đắm nguyệt quên câu ân tình.

***

Cây cao bóng mát không ngồi,
Anh ra giữa nắng trách trời không râm!

***

Bớ chiếc ghe sau, chèo mau anh đợi
Kẻo khúc sông này bờ bụi tối tăm.

***

Chim quyên xuống suối tha mồi
Thấy em lao khổ, anh ngồi sao yên!

***

Ðàn ông nằm với đàn ông
Như gốc như gác như chông như chà.
Ðàn ông nằm với đàn bà
Như lụa như lĩnh như hoa trên cành.

***

Anh kia đi ô cánh dơi
Ðể em làm cỏ mồ hôi ướt đầm.
Có phải đạo nghĩa vợ chồng
Thì mang ô xuống cánh đồng mà che.

***

Thấy anh như thấy mặt trời
Chói chang khó ngó trao lời khó trao.

***

Chuông già đồng điếu chuông kêu
Anh già lời nói, em xiêu tấm lòng.

***

Chiều chiều lại nhớ chiều chiều
Nhớ người đẫy gấm khăn điều vắt vai.

***

Anh như táo rụng sân đình
Em như gái rỡ đi rình của chua.

***

Trai tơ ơi hỡi trai tơ!
Ði đâu mà vội mà vơ nạ dòng?
Nạ dòng vớ được trai tơ
Ðêm nằm hí hửng như mơ được vàng.
Trai tơ vớ phải nạ dòng
Như nước mắm thối chấm lòng lợn thiu.

***

Người ta thích lấy nhiều chồng
Tôi đây chỉ thích một ông thật bền.
Thật bền như tượng đồng đen
Trăm năm quyết với cùng em một lòng.

***

Chẳng tham nhà ngói rung rinh
Tham về một nỗi anh xinh miệng cười
Miệng cười anh đáng mấy mươi
Chân đi đáng nén, miệng cười đáng trăm.

***

Em đã có chồng như ngựa đủ yên
Anh chưa có vợ như chiếc thuyền nghiêng giữa vời.

***

Trông anh như thể nghìn vàng
Bỏ ra thì khách hồng nhan được nhờ.
Anh như chỉ thắm thêu cờ
Em như rau má mọc bờ giếng khơi.
Dù anh mà chửa có nơi
Em xin vượt bể qua vời theo anh.

***

Một đêm quân tử nằm kề
Còn hơn thằng ngốc vỗ về quanh năm.

***

Người ta con trước con sau
Thân anh không vợ như cau không buồng.
Cau không buồng ra tuồng cau đực
Trai không vợ cực lắm anh ơi!
Người ta đi đón về đôi
Thân anh đi lẻ về loi một mình.

***

Ðàn ông năm bảy lá gan
Lá ở cùng vợ lá toan cùng người.

***

Gái thương chồng đang đông buổi chợ
Trai thương vợ nắng quái chiều hôm.

***

Em chớ thấy em bé mà sầu
Kìa con ong nó bao nhiêu tuổi
Nó châm bầu,bầu thui!

***

Trai có vợ như giỏ có hom.

***

Sông bao nhiêu nước cũng vừa
Trai bao nhiêu vợ cũng chưa bằng lòng.

***

Gái khôn tránh khỏi đò đưa
Trai khôn tránh khỏi vợ thừa người ta.

***

Gái thở dài, trai nằm sấp.

***

Làm trai cho đáng sức trai
Khom lưng chống gối gánh...hai hạt vừng.

***

Học hành ba chữ lem nhem
Thấy gái thì thèm như chửa thèm chua.

***

May, không chút nữa em lầm
Khoai lang xắt lát tưởng nhân sâm bên Tàu.

***

Anh như trái bưởi trái bòng
Ngoài da xanh lét, trong lòng chua le.

***

Ông già tôi chẳng lấy ông đâu
Ông đừng cạo mặt nhổ râu tốn tiền.

***

Không thiêng cũng thể bụt nhà
Dầu khôn dầu dại cũng là chồng em.

***

Trăm nguồn đổ xuống một khe
Vì chàng năn nỉ thiếp nghe lời chàng...

***

Gái tham tài, trai tham sắc.

***

Gái lỗ tai, trai lỗ mắt.

***

Ðàn ông nông nổi giếng khơi
Ðàn bà sâu sắc như...cơi đựng trầu.

***

Ai về nhắn chị hàng cau
Giặt buồm, dấp nước, giữ màu cho tươi.

***

Cổ tay em trắng lại tròn,
Ðể cho ai gối đã mòn một bên?
Gối chăn gối chiếu không êm
Gối lụa không mềm bằng gối tay em.

***

Cổ tay em trắng như ngà
Con mắt em liếc như là dao cau.
Miệng cười như thể hoa ngâu
Cái khăn đội đầu như thể hoa sen.

***

Thân em như củ ấu gai
Ruột trong thì trắng vỏ ngoài thì đen.
Ai ơi! nếm thử mà xem!
Nếm ra mới biết rằng em ngọt bùi!

***

Anh buồn có chốn thở than
Em buồn như ngọn nhanh tàn thắp khuya.

***

Sáng ngày tôi đi hái dâu
Gặp hai anh ấy ngồi câu thạch bàn.
Hai anh đứng dậy hỏi han,
Hỏi rằng cô ấy vội vàng đi đâu?
Thưa rằng tôi đi hái dâu,
Hai anh mở túi đưa trầu cho ăn.
Thưa rằng bác mẹ tôi răn:
Làm thân con gái chớ ăn trầu người.

***

Ngày đi trúc chửa mọc măng
Ngày về trúc đã cao bằng ngọn tre.
Ngày đi lúa chửa chia vè
Ngày về lúa đã đỏ hoe ngoài đồng.
Ngày đi, em chửa có chồng
Ngày về, em đã con bồng, con mang...

***

Một thương tóc bỏ đuôi gà
Hai thương ăn nói mặn mà có duyên.
Ba thương má lúm đồng tiền
Bốn thương răng nhánh hạt huyền kém thua.
Năm thương cổ yếm đeo bùa
Sáu thương nón thượng quai tua dịu dàng.
Bảy thương nết ở khôn ngoan
Tám thương miệng nói lại càng thêm xinh.
Chín thương cô ở một mình
Mười thương con mắt có tình với ai.

***

Hỡi cô tát nước bên đàng,
Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi?

***

Ai đưa em đến chốn này,
Bên kia thì núi bên này thì sông?

***

Ðứng bên ni đồng ngó bên tê đồng, mênh mông bát ngát,
Ðứng bên tê đồng ngó bên ni đồng, cũng bát ngát mênh mông...
Thân em như chẹn lúa đòng đòng
Phất phơ dưới ngọn nắng hồng ban mai.

***

Hỡi cô yếm trắng lòa lòa!
Sao cô không bảo mẹ già nhuộm thâm?
Ðể anh nhuộm hộ thấm nhuần công anh!

***

Bởi vì chàng nên chi thiếp phải chịu đòn oan,
Thân phụ già đánh mắng, thế gian chê cười...

***

Chữ ký của Blue



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Blue

—»President

—»President




Join date : 17/08/2011
Đến từ : Vương quốc gió
Tổng số bài gửi : 632

Bài gửiTiêu đề: Re: [my blog]My life~ Thu Oct 20, 2011 8:34 am

Bốn Ngọn Nến


Nếu trái tim con người luôn cháy lên ngọn lửa hy vọng, chúng ta sẽ tìm được những điều tốt đẹp cho cuộc sống như tình yêu, niềm tin và hòa bình.
Trong một căn phòng, không gian tĩnh lặng tới mức người ta có thể nghe thấy tiếng thì thầm của những ngọn nến. Cây nến thứ nhất than vãn: “Ta là biểu tượng của Thái Bình, Hòa Thuận.
Thế nhưng đời nay những cái đó thật chông vênh. Thế giới hiếm khi im tiếng gươm súng, người với người - thậm chí vợ chồng anh em trong một nhà cũng chẳng mấy khi không cãi cọ". Thế rồi ngọn nến leo lét, ngọn lửa mờ dần cho tới khi ánh sáng lụi tắt hoàn toàn.
Ngọn nến thứ hai vừa lắc vừa kể lể: ''Ta là Niềm Tin. Thế nhưng trong thế giới này hình như ta trở nên thừa thãi, một món xa xỉ. Biết bao kẻ sống theo thời không cần tới niềm tin”. Nói rồi ngọn nến từ từ, tắt tỏa ra một làn khói trắng luyến tiếc.
''Ta là Tình Yêu - ngọn nến thứ ba nói - Nhưng ta không còn đủ sức để tỏa sáng n
Người ta gạt ta ra một bên và không thèm hiểu giá trị của ta. Cứ nhìn thế giới mà xem, không thiếu kẻ quên luôn cả tình yêu đối với những người ruột thịt của mình''. Dứt lời phẫn nộ, ngọn nến vụt tắt.
Căn phòng trở nên tối tăm. Chỉ còn một ngọn nến nằm ở góc xa vẫn tiếp tục phát ra ánh sáng, như ngôi sao đơn độc giữa bầu trời đêm âm u. Bất chợt một cô bé bước vào phòng. Thấy ba ngọn nến bị tắt, cô bé thốt lên: ''Tại sao các bạn không cháy nữa? Cuộc sống này luôn cần các bạn. Hòa Bình, Niềm Tin, Tình Yêu phải luôn tỏa sáng chứ''.
Cây nến thứ tư nãy giờ vẫn lặng lẽ cháy trong góc phòng, đáp lời cô gái: ''Đừng lo. Tôi là Hy Vọng. Nếu tôi còn cháy, dù ngọn lửa rất mong manh, chúng ta vẫn có thể thắp sáng lại Hòa Bình, Niềm Tin và Tình Yêu''.
Mắt cô bé sáng lên. Cô bé dùng cây nến thứ tư - Hy Vọng - thắp sáng trở lại các cây nến khác



(Sưu tầm)

Chữ ký của Blue



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content








Bài gửiTiêu đề: Re: [my blog]My life~ Today at 12:44 pm


Chữ ký của Sponsored content



Về Đầu Trang Go down

[my blog]My life~

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 5 trong tổng số 8 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8  Next
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.
-Nếu chèn smilies có vấn đề thì bấm A/a trên phải khung viết bài

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
°¨¨°º°¨¨°(_.•´­™†omoeda™`•._)°¨¨°º°¨¨° :: Lối vào thị trấn Tomoeda :: Đền thờ Tsukimine :: •♥ßlµe♥Hoµse♥•-
Chuyển đến:
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create your own blog