°¨¨°º°¨¨°(_.•´­™†omoeda™`•._)°¨¨°º°¨¨°


Chào mừng bạn đến với Tomoeda. Chúc bạn một ngày tốt lành...bạn chưa đăng nhập hoặc đăng kí? hãy đăng nhập hoặc đăng kí ngay để hưởng các quyền lợi của một cư dân thành phố

°¨¨°º°¨¨°(_.•´­™†omoeda™`•._)°¨¨°º°¨¨°


 
IndexIndex  PortalPortal  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Top posters
Sky (1024)
 
Blue (632)
 
pinpin_1910 (567)
 
Kagamine_Rin (521)
 
Akane Misaki (425)
 
Blue Ocean (345)
 
iceprincess_tsubasa (104)
 
Angel Sakura Cullen (96)
 
Jaja (93)
 
lão già (68)
 
Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
Nhà spam số 2 Blue Ocean Thu Feb 11, 2016 1:22 pm
Bạn làm gì 100 năm trước Hatsune Miku Sat May 25, 2013 9:02 pm
độ trẻ con của bạn nanami_98 Tue May 21, 2013 8:55 am
Khi 12 sao nữ diễn kịch Công chúa ngủ trong rừng nanami_98 Tue May 21, 2013 8:47 am
mặt trăng& Bạn peboo Sun Apr 21, 2013 8:38 pm
Cảm nhận về truyện của clamp peboo Sun Apr 21, 2013 8:16 pm
Tên kiếp sau của bạn peboo Wed Apr 17, 2013 9:45 pm
Bàn đăng kí chức vụ Baby_chan Sat Nov 03, 2012 6:15 pm
Tuyển mod đợt 1 cho forum Baby_chan Sat Nov 03, 2012 5:47 pm
Nơi đăng kí nhóm Baby_chan Sat Nov 03, 2012 2:13 pm
Đóng góp box cho forum Blue Sat Aug 11, 2012 12:51 pm
Nick yahoo nói gì về bạn ? hongha_camau. Wed Jul 25, 2012 4:11 pm
sức mạnh tiềm ẩn của bạn Sherry Sakura Sun Jun 24, 2012 8:43 pm
Trắc nghiệm vui Sherry Sakura Sun Jun 24, 2012 8:39 pm
[Hoàng đạo] Lời cầu nguyện và 12 cung Hoàng đạo Sherry Sakura Sun Jun 24, 2012 8:29 pm
Bảng chú ý
Phần thưởng dành cho new members - Nơi đăng kí nhóm - Rank của 4rum - Bàn đăng kí chức vụ - Hỗ trợ money - Quy định 4rum - EXP 4rum - SPECIAL SHOP
Chatbox

ShoutMix chat widget
L-music
From: Blue------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------- To: All member---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------- Thông điệp: ''không có gì là bất tử... tớ thầm chúc cho bạn luôn hạnh phúc và vui vẻ... chúc mọi người có một tuần học tập thật tốt và luôn vui vẻ ^^''

Share|

[Fanfiction][Clamp] Moonlight Artist

Tác giảThông điệp
Blue Ocean

—»Manager

—»Manager




Age : 29
Join date : 19/08/2011
Đến từ : Thế giới 2 mặt
Tổng số bài gửi : 345

Bài gửiTiêu đề: [Fanfiction][Clamp] Moonlight Artist Sun Oct 16, 2011 6:08 am

Author: Alavista Lalinda
Beta-reader: Ocean Eyes; Fliedera Lila
Fandom: Tsubasa Reservoir Chronicle
Disclaimer: Tất cả thuộc về clamp
Genres: Romantic and may be sad, too!
Pairing: TomoyoxNokoru
Rating: 13+
Status: ongoing
Warning: OOC.
Author’s note: Không cần những lời khen như “Hay lắm, mong chap mới!!”
Mõi comment phải trên 50 chữ, nếu không sẽ bị tính là spam. Bạn nào thấy
khó chịu thì nhấn Back giùm AL. À, mà AL không sợ bị chém đâu nên bà
con chém cứ mạnh tay vào cho AL nhé!
Summary: Tiếng khóc thầm của những bài ca, nốt nhạc liệu có phải là tiếng khóc thầm của lòng em…



Chữ ký của Blue Ocean


[b][CENTER] [URL="http://vnsharing.net/forum/showthread.php?t=391458"][IMG]http://i1204.photobucket.com/albums/bb413/ClyMon/Doraemon/np1.jpg[/IMG][/URL]

[/CENTER]
[/b]



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tsubasafc.go-forum.net/
Blue Ocean

—»Manager

—»Manager




Age : 29
Join date : 19/08/2011
Đến từ : Thế giới 2 mặt
Tổng số bài gửi : 345

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfiction][Clamp] Moonlight Artist Sun Oct 16, 2011 6:08 am

Chap 1: Gia cảnh
Chap 1: Gia cảnh
Chiếc xe chầm chậm tiến trên con đường vắng lặng. Cô tự hỏi phải chăng
đường về phải chăng lúc nào cũng im lìm đáng sợ đến thế. Hình như vậy,
nhất là hôm nay, mọi thứ im lặng, cả thế giới cũng lặng im.

Tomoyo dừng xe, gục đầu trên tay lái. Cô trượt rồi. Cánh cổng Học viện
Âm nhạc đóng lại sao cũng phủ một màu im lặng tàn nhẫn đến vậy. Những
song cửa sắt lạnh băng khiến lòng tự trọng của cô bị tổn thương ghê gớm.
Tại sao một người luôn đứng nhất trường, hãnh diện tự hào như cô có
thể...?

Cô quẫn trí phút chốc, nghĩ đến cái chết. Có thể từ đây lao thẳng xe vào
chướng ngại nào đó cái uỳnh. Nhưng sờ đến khóa xe, bàn tay cô lại lạnh
toát mồ hôi. Cô buông bỏ ý nghĩ đó, dựa ra sau thở hắt ra. Không, không
chết được. Dù cho cô không rõ tại sao phải thế, nhưng cô không làm được.
Những lời trái tim nói đơn giản chỉ vậy thôi, không biện minh, giải
thích.


Cô nhếch mép cười cay đắng. Cô thừa biết khi về nhà chuyện gì
sẽ xảy ra! Cô chợt nghĩ đến những tiếng cười giễu cợt, mỉa mai
của những đứa trẻ khối dưới, tiếng la hét, than phiền mỗi lần
cô dưới 9,5 điểm của cha mẹ, rồi cả tin cô thi trượt trên trang
nhất của những bài báo nữa chứ! Với cô, những âm thanh đó quả thật
rất đáng sợ. Không biết từ khi nào mà nó đã trở thành nỗi ám ảnh lớn
nhất của cô. Cô sinh ra trong một cái nôi nghệ thuật. Vốn dĩ mẹ cô -
bà Sonomi là một ca sĩ, người mẫu có tiếng trong giới showbiz,
cha cô - ông Ryou là một ông bầu show, một nhạc sĩ thiên tài. Cô
lúc nào cũng phải đeo một lớp hóa trang dày đặc khi ra đường, lúc
nào cũng tỏ ra lạnh như một tảng băng. Cô tự hỏi rằng trên cái
thế giới phũ phàng này thực sự có ai đồng cảm với cô không
nhỉ? Chắc không đâu! Rồi đến năm 18 tuổi cha mẹ cô lại tính tới
chuyện gả cô cho một người nào đó môn đăng hộ đối cho nó xứng
đáng là gia tộc Daidouji. Đã có rất nhiều, rất nhiều các công
tử từ những gia đình danh giá mở lời cầu hôn cô nhưng cô đều
khước từ. Tất cả những gì trong tâm trí cô là học. Học để
xứng đáng tồn tại trong cái gia đình quý tộc này. Cô không muốn
nhìn thấy ánh mắt thất vọng của bất kì ai. Nhưng nhiều lúc
cô cũng tự hỏi rằng: đã có ai từng đặt mình vào vị trí của cô
chưa? Tomoyo cười, nụ cười trong vắt đầu chua xót. Phải, từ trước
đến giờ mọi người xung quanh cô sống một cách LÝ THUYẾT chứ
không phải THỰC HÀNH. Dường như trong đầu họ lúc nào cũng nghĩ rằng
khi Tomoyo sinh trưởng trong một gia đình đầy tình yêu âm nhạc
và nổi tiếng như vậy, hẳn cô cũng sẽ là một nhạc sĩ thiên tài
hoặc làm được một cái gì đó thật tuyệt vời. Nghĩ tới đó,
Tomoyo lại cảm thấy tủi thân. Lúc nào cha mẹ cô cũng bận bịu với
công việc, không công việc thì cũng là những cuộc hẹn, giao hảo, hợp
đồng mới hay gì đó. Từ bé Tomoyo đã phải ở với bà vú, không có
một lời hỏi thăm từ cha mẹ. Cô có địa vị thật đấy, có danh
giá hơn người ta thật đấy. Nhưng rồi sao nào? Thử hỏi tiền bạc
dư dả nhưng có khi nào cô được cha mẹ hỏi thăm: Hôm nay con học
thế nào? Đau ốm gì không để mẹ nấu cháo cho? Cô thèm nghe
những lời đó lắm nhưng có lẽ ước muốn nhỏ nhoi ấy rất khó
thành hiện thực, nếu như không muốn nói là đó chỉ là một câu
chuyện cổ tích hão huyền, lãng xẹt. Giá như bây giờ Tomoyo
nghèo, miễn sao cô có được vòng tay âu yếm của cha mẹ. Cô khao
khát nó biết bao!

Tất cả những gì cô thấy xung quanh mình là câu: "Tiểu thư mới
về ạ!" của những người giúp việc không thực sự tình cảm, luôn
luôn là như vậy. Ngay cả ông quản gia nhà Tomoyo cứ như cũng được
lập trình như robot. Cô tự hỏi tình cảm là thứ gì mà cô không
thể chạm đến được? Cô đã thực hiện hết bổn phận của mình rồi
mà, cũng đến lúc cô cũng phải được hưởng thụ cái cảm giác
tự do tự tại, được sống như một đứa con gái bình thường, được
rũ bỏ cái mặt nạ tiểu thư lạnh lùng đáng ghét đó rồi chứ? Tại
sao ông trời cứ đày đọa cô mãi vậy? Không lẽ kiếp trước cô đã làm
gì sai?

Ngoài trời mưa vẫn cứ rả rích một giai điệu buồn, không hiểu
sao mỗi lần mưa rơi, cô lại có cảm giác mưa có nỗi lòng không
thể baỳ tỏ. Cô đoán thầm chắc đó là giai điệu đó đang an ủi
cho cuộc sống giả tạo của cô. Thế đó có phải là sự đồng cảm
không nhỉ, vì cứ mỗi lần nghe nó cô có cảm giác cứ như trút
được gánh nặng, được thả hồn ở nơi mình thuộc về...

Nhưng cô không biết sẽ có một thế giới thứ hai sắp sửa giang tay chào đón cô...

Đón đọc chap 2: Thế giới thứ 2 của Tomoyo.

Mong mọi người chém mạnh tay. Tớ biết là tớ viết văn rất dở
nên rất cần những lời khuyên đóng góp của mọi người.

Thanks trước và chúc mọi người ngày lành~!
Alavista Lalinda

Chữ ký của Blue Ocean


[b][CENTER] [URL="http://vnsharing.net/forum/showthread.php?t=391458"][IMG]http://i1204.photobucket.com/albums/bb413/ClyMon/Doraemon/np1.jpg[/IMG][/URL]

[/CENTER]
[/b]



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tsubasafc.go-forum.net/
Blue Ocean

—»Manager

—»Manager




Age : 29
Join date : 19/08/2011
Đến từ : Thế giới 2 mặt
Tổng số bài gửi : 345

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfiction][Clamp] Moonlight Artist Fri Oct 21, 2011 8:39 pm

CHAP 2 nóng hổi mới ra lò đây!!
CHAP 2-LỜI KHUYÊN TỪ MỘT NGƯỜI BẠN.

Kétttttttttttttt...Chiếc xe dừng lại trước ngôi biệt thự xa hoa
được trang trí một cách điêu luyện. Và dĩ nhiên, đó là biệt
thự Daidouji- nhà của Tomoyo. Từ từ bước ra khỏi chiếc xế hộp
của mình với một tâm trạng mệt mỏi, cô chầm chậm bước đến.
Từ trong đã có một số gia nhân cầm dù hớt hải chạy lại, dìu
cô vào trong nhà.

-Buông ra!-Cô hét lớn.

Đám gia nhân không biết làm gì hơn là để mặc cô như thế. Bỗng bác Wei-quản gia của cô, lên tiếng:

-Nhưng thưa tiểu thư…

-Thưa bác, cháu có thể tự lo được. Cháu cũng đã lớn rồi.

-Nhưng thưa cô…-Bác Wei có vẻ chần chừ nhưng bỗng mạnh dạn nói
tiếp: Cô phải giữ sức khỏe không thì cha mẹ cô sẽ lo lắm đấy!

Nghe tới hai từ “cha mẹ”, Tomoyo bỗng giật mình. Cô mỉm cười
chua chát. Cha mẹ ư? Lo lắng ư? Đúng là truyện cổ tích mà. Cha
mẹ cô suốt ngày ở công ty như thế, về nhà chẳng thèm hỏi han
gì cô chứ đừng nói gì là chuyện lo lắng cho cô. Tức cười thật
đấy!

-Bây giờ tiểu thư lên nhà tắm rửa sạch sẽ trước cái đã, rồi
có chuyện gì chúng ta sẽ nói sau nhé!-Bác Wei lên tiếng phá
vỡ bầu không khí ảm đạm nãy giờ.

Cô thoáng gật đầu và làm theo lời người quản gia của mình.

“Cứ tắm rửa là sẽ gột sạch được những vết nhơ ban ngày.” Cô
nghĩ thầm vậy và sai gia nhân chuẩn bị cho cô một bộ quần áo
ngủ màu hồng thơm mùi hoa iris.


Bước vào phòng tắm sực nức mùi nước hoa xa xỉ, cô cười cay
đắng. Để mặt mình hướng thẳng vào vòi hoa sen, cô lại có cảm
giác khoan khoái, mát mẻ. Nước nhanh chóng trượt lên mái tóc
và thẩm thấu qua da thịt. Mải ngâm mình trong làn nước lạnh mà
cô quên mất một việc quan trọng: Ăn tối. Tomoyo vội vã bước ra
khỏi phòng tắm mà quên cả lau người. Cô mặc bộ quần áo yêu
thích vào, thở hắt ra một tiếng và cố gắng bước xuống phòng,
làm như thể chưa có chuyện gì xảy ra cả.

Cô vịn tay vào cầu thang và thu hết can đảm bước xuống phòng
ăn. Dáo dác nhìn xung quanh vẫn không thấy cha mẹ đâu cả.

-Thưa tiểu thư, ông bà chủ vừa về nhưng có hợp đồng đột xuất
nên họ đã ra sân bay chuẩn bị qua Paris rồi ạ!-Một nữ người
hầu lên tiếng.

Tomoyo lắc đầu ngao ngán vì cô cũng đâu còn lạ lẫm gì cái
cảnh tượng này. Chắc 18 năm nay số lần gia đình cô cùng ngồi ăn
tối với nhau đếm được trên đầu ngón tay.

-Tôi biết rồi. Dọn hết thức ăn vào tủ lạnh cho tôi. Chừng nào
đói tôi sẽ ăn. Mà các vị cũng đi ngủ hết đi, lát nữa tôi sẽ
tự dọn dẹp lấy.-Cô đáp với vẻ bất cần người khác.
Mọi người không biết nên làm gì hơn. Chẳng ai bảo ai, họ lần
lượt lui về phòng. Khi ánh đèn ngủ cuối cùng đã tắt, Tomoyo
liền đóng cửa lại và lên phòng ngủ của mình.
Cô trèo tót lên giường và bật chiếc máy tính HP EliteBook lên.
Khi màn hình đã khởi động xong, thứ đầu tiên cô tìm kiếm là
Yahoo! Messenger. Nhanh tay trượt dài trên bàn phím để gõ tên đăng
nhập cùng mất khẩu. A! Người cô mong muốn được trò chuyện mỗi
ngày đã lên rồi cơ à? Chần chừ một lúc vì sợ người đó bận,
nhưng mong muốn được nghe người ấy chia sẻ lấn át hơn cả nỗi
sợ kia. Cô lướt nhẹ đến tên đăng nhập của ấy, đúp 2 cú chuột.

“Buzz!!”

“Em chào cô ạ!”

“Chào em.”

“Cô ơi, em thi trượt đại học rồi.” Cô mải gõ mà không biết hai
giọt nước mắt nóng hổi từ đôi bờ mi đã rơi xuống, ướt cả bàn
phím.

“*ôm* Mèo Bông ngoan của cô nín đi.”

“Không biết sao những bài đơn giản đó bình thường em giải ngon lành mà đến hồi thi lại thế nữa cô ơi

“Học tài thi phận mà em. Thôi, bỏ qua đi, đằng nào nó cũng thế
rồi. Có khóc cũng chả giải quyết được gì đâu mà khóc.”

“Nhưng cha mẹ em…họ nhất định sẽ không tha cho em đâu. Họ nhất
định sẽ mắng mỏ hay làm một cái gì đó cốt để bảo vệ danh
dự dòng họ thôi.”

“*cười* Cô cũng thế thôi. Cảnh tượng quá quen thuộc rồi mà.”

“Ngay cả cô cũng thế sao?”-Tomoyo hỏi lại với một vẻ ngạc nhiên cao độ và đầy hoài nghi.

“*cười* Điểm từ 0-10 cái nào cũng có hết đó.”

Cô nén lại một chút trước khi kịp nói chuyện kinh khủng còn
lại cho người ấy biết. Nếu biết, người ấy liệu còn chờ đợi
cô không? Liệu người ấy có kiếm một con Mèo Bông mới thay thế
cô không??

Bao nhiêu câu hỏi cứ đến dồn dập trong cô. Nó khiến tâm trí cô trở nên quay cuồng…trống rỗng…hụt hẫng…mệt mỏi…
Đằng kia người ấy đang hỏi một câu:

“Em sao thế Mèo Bông? Mèo Bông ơi! Mèo bông!!”

Cô nhìn thấy dòng tin nhắn nhưng cố gắng tỏ ra vẻ bình-thường-hết-mức-có-thể của mình.

“Dạ, em không sao đâu ạ!”

“Ngay từ đầu em đã không muốn giấu cô phải không? Em thi trượt
đại học và sắp phải qua Paris học đúng không? Em muốn làm thế
để cô ghét em đúng không Mèo Bông?”

Câu hỏi làm Tomoyo sững sờ. Cô nhìn chết trân vào màn hình
laptop, họng cứng đơ, không thể nói thêm một câu nào nữa. Sao cô
ấy lại biết được?

“Em đang rất ngạc nhiên là vì sao cô biết đúng không?*xoa đầu*”

“Dạ.”-Tomoyo đáp lại như một cái máy vô hồn.

“Liệu một ngày nọ em đi không trở về, việc đầu tiên cô làm là
gì?”-Cô vẫn cứ thắc mắc dù biết mình không có tư cách gì để
hỏi cả.

“Đầu tiên cô sẽ check xem em có invi không hay là out thật. Một
đứa ngốc chờ người thân thì chỉ biết có vậy thôi.”

“Ý cô nói là em ngốc sao?”-Bỗng dưng tới đây Tomoyo đáp trả lại bằng cái vẻ giận dữ như thể của con nít vậy.

“Không. Ý cô đang nói là cô chứ không phải là em đâu.”-Người bên kia dường như cũng buồn lắm thì phải.

“Vậy bây giờ em phải làm gì?”-Cô hỏi với vẻ gấp rút vì muốn biết cách giải quyết nhanh nhất bây giờ.”

“Nghỉ ngơi đi. Đừng suy nghĩ nhiều nữa.”

“Sao lúc nào cô cũng bắt em nghỉ ngơi hết vậy? Nghỉ ngơi thì
có cái tác dụng gì đâu chứ?? Chỉ toàn làm người ta mất thời
gian thôi.”- Cô đã mất hết bình tĩnh vì lời khuyên mà cô cho
rằng chẳng có
tác dụng tí nào cả.

“*xoa đầu* Rõ ràng là em chưa nghỉ ngơi mà. Ngoan đi, nghỉ ngơi trước đã.”

Tomoyo cố gắng dập tắt ngọn lửa buồn bực trong mình, nén lại và thở hắt ra một tiếng.”

“Thôi, em đi nghỉ đây. Em chào cô.”

“Ngủ ngoan đi nhá!! Đừng suy nghĩ nhiều về chuyện đó nữa nha em!”

“Vâng.” Cô đáp lại ngắn gọn và lập tức thoát ra khỏi Yahoo!.

Leo lên giường, cô cố gắng trấn an mình bằng một ý nghĩ:

“Cố lên Tomoyo. Nhất định mày sẽ làm được. Nghỉ ngơi cái đã.”
Tomoyo tắt ngọn đèn hình quả táo và bất đầu chìm vào giấc mơ
của riêng cô. Vì cô biết rằng ngày mai nhất định cô sẽ còn
phải đối mặt với nhiều thứ.

End chap 2

Chữ ký của Blue Ocean


[b][CENTER] [URL="http://vnsharing.net/forum/showthread.php?t=391458"][IMG]http://i1204.photobucket.com/albums/bb413/ClyMon/Doraemon/np1.jpg[/IMG][/URL]

[/CENTER]
[/b]



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://tsubasafc.go-forum.net/
pinpin_1910

—»Senior Clerk

—»Senior Clerk




Age : 20
Join date : 02/10/2011
Đến từ : Vương quốc gió- Người cai quản rừng
Tổng số bài gửi : 567

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfiction][Clamp] Moonlight Artist Fri Oct 21, 2011 11:12 pm

Chap 1 hay hơn chap 2 nhiều, chap 1 lời văn có vẻ mượt và tự nhiên hơn, cách để dẫn dắt sang chap 2 cũng rất ổn. Chap 2 thì có vẻ gò bó và lời văn không được trơn tru cho lắm, có chỗ dùng từ không hợp lí. Nhìn chung thì fic ổn và khá hay, mong chap mới của ss nhìu

Chữ ký của pinpin_1910




Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content








Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfiction][Clamp] Moonlight Artist Today at 12:45 pm


Chữ ký của Sponsored content



Về Đầu Trang Go down

[Fanfiction][Clamp] Moonlight Artist

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.
-Nếu chèn smilies có vấn đề thì bấm A/a trên phải khung viết bài

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
°¨¨°º°¨¨°(_.•´­™†omoeda™`•._)°¨¨°º°¨¨° :: Lối vào thị trấn Tomoeda :: Thư viện trung tâm-
Chuyển đến:
Forumotion.com | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Have a free blog with Sosblogs